Quà tặng từ bầu trời
Dũng là thợ máy thuộc binh chủng Phòng không - Không quân, còn Lan là cô y tá chiến trường tại một trạm phẫu thuật tiền phương. Họ yêu nhau qua những lá thư viết vội, lấy khói bom làm chứng nhân, lấy lý tưởng làm nhịp cầu.
Sau trận rồng lửa cao xạ bắn rơi chiếc máy bay Thần Sấm của Mỹ, Dũng nhặt một mảnh xác máy bay bằng nhôm sáng loáng. Suốt một tuần liền, sau những giờ bảo dưỡng khí tài căng thẳng, anh dùng chiếc dũa nhỏ cẩn thận gọt giũa, mài nhẵn mảnh nhôm ấy thành một chiếc kẹp tóc hình cánh chim hòa bình, khắc lên đó hai chữ: "Chờ nhau".
Ngày gặp nhau ngắn ngủi tại một chặng giao liên, Dũng ngượng ngùng cài chiếc kẹp tóc lên mái tóc đen dài, còn khét mùi bom đạn của Lan. Cô mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má: "Nhất định em sẽ giữ nó, đợi ngày anh đón em về".
Chiến tranh kết thúc, Dũng không trở về, anh đã hòa vào bầu trời trong một trận đánh bảo vệ Thủ đô. Năm mươi năm sau, bà Lan tóc đã bạc phơ, vẫn trân trọng cài chiếc kẹp tóc bằng nhôm ấy mỗi dịp ngày lễ. Vật đính ước từ thời hoa lửa ấy chưa bao giờ han gỉ, giống như mối tình son sắt của họ, sáng mãi với thời gian.

