QUẢ TÁO CỦA BÁC HỒ
BÙI VĂN CƯỜNG
Trong một chuyến thăm hữu nghị tại Liên Xô, sau bữa tiệc chiêu đãi trọng thể, những người phục vụ mang ra món tráng miệng là những quả táo đỏ mọng, rất đẹp mắt. Mỗi vị khách được chia một quả. Khi mọi người đang vui vẻ thưởng thức, thì Bác Hồ lại lặng lẽ cầm quả táo của mình, nhìn ngắm một lát rồi cẩn thận cất vào túi áo ngực. Hành động của Bác khiến một vị khách quốc tế ngồi cạnh cảm thấy hơi lạ. Ông tò mò ghé sát hỏi nhỏ Bác: "Thưa Ngài Chủ tịch, có phải món táo này không hợp khẩu vị của Ngài không ạ?" 21 Bác Hồ mỉm cười hiền hậu, và cũng nói nhỏ để không làm ảnh hưởng đến mọi người xung quanh: "Ồ không, không phải đâu thưa ngài. Táo rất ngon và quý, tôi rất thích. Nhưng tôi muốn mang nó về nhà." Vị khách càng ngạc nhiên hơn. Bác liền giải thích một cách chân thành, giọng đầy trìu mến: "Ở nhà, tôi có một cô cháu gái nhỏ. Cháu là con của đồng chí phục vụ của tôi. Ở Việt Nam chúng tôi, những loại quả như thế này rất hiếm. Tôi muốn dành quả táo này mang về làm quà cho cháu. Chắc cháu sẽ vui lắm." Nghe câu trả lời của Bác, vị khách quốc tế vô cùng xúc động. Ông không thể ngờ rằng, một vị lãnh tụ của cả một dân tộc, trong một bữa tiệc sang trọng, lại có thể có một cử chỉ giản dị mà chan chứa tình yêu thương đến vậy. Ông thầm nghĩ, một người luôn nghĩ đến một đứa trẻ nhỏ trong một hoàn cảnh như thế, chắc chắn là một người có trái tim vô cùng nhân hậu. Hành động nhỏ của Bác đã để lại một ấn tượng sâu sắc về nhân cách vĩ đại của Người trong lòng bạn bè quốc tế.



