QUÂN DÂN ĐỒNG LÒNG ĐÁNH ĐỊCH
Mùa hè năm ấy, chiến tranh lan rộng đến vùng trung du yên bình của xã Bình An. Những cánh đồng lúa đang thì con gái bỗng trở nên vắng lặng hơn. Tiếng chim buổi sớm nhiều khi bị át đi bởi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Dân làng hiểu rằng những ngày tháng bình yên đã tạm lùi lại phía sau. Bình An là một xã nhỏ nằm bên dòng sông Khe Cạn. Người dân quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng đầm ấm. Khi giặc mở những cuộc càn quét nhằm chiếm đóng khu vực này, cả làng đều đứng trước một lựa chọn: hoặc cúi đầu khuất phục, hoặc đoàn kết cùng bộ đội giữ lấy quê hương. Ngay trong đêm đầu tiên nhận được tin địch sắp tiến vào, cuộc họp khẩn được tổ chức tại đình làng. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ những gương mặt đầy lo âu nhưng kiên quyết. Ông Lâm, bí thư chi bộ, chậm rãi nói: – Giặc mạnh về vũ khí, nhưng chúng không hiểu đất này, không hiểu con người nơi đây. Muốn giữ làng, phải dựa vào sức dân. Quân với dân phải như cá với nước. Bên cạnh ông là đại đội trưởng Nguyễn Văn Hòa, người chỉ huy đơn vị bộ đội địa phương vừa hành quân tới. Anh nhìn bà con rồi nói: – Chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng. Nhưng để thắng được, rất cần sự giúp đỡ của nhân dân. Từng con đường, từng lối mòn, từng bụi tre đều có thể trở thành trận địa nếu chúng ta đồng lòng. Những lời ấy như tiếp thêm sức mạnh cho mọi người. Ngay sáng hôm sau, cả làng bắt tay vào công việc. Thanh niên đào hầm trú ẩn, giao thông hào nối từ nhà này sang nhà khác. Các cụ già đan thêm những chiếc rổ tre, chuẩn bị dụng cụ vận chuyển lương thực. Phụ nữ lo nấu cơm, giã gạo, may vá quần áo cho bộ đội. Trong số những người hăng hái nhất có chị Thuận, một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, chồng đang chiến đấu ở chiến trường xa. Ban ngày chị cùng các chị em gặt lúa, ban đêm lại tham gia đội tiếp tế. Cậu con trai mười hai tuổi của chị tên Hưng nhiều lần xin mẹ được đi cùng. – Con còn nhỏ – chị dịu dàng bảo. – Nhưng con muốn giúp các chú bộ đội. Chị nhìn đôi mắt trong veo của con trai rồi gật đầu: – Vậy con hãy làm liên lạc cho đội thiếu niên. Công việc nào phục vụ kháng chiến cũng đáng quý. Thế là Hưng trở thành một trong những đội viên nhỏ tuổi nhất của làng. Cậu thuộc từng lối đi ven đồi, từng đoạn bờ mương quanh xóm. Một tuần sau, toán trinh sát báo tin: địch đang chuẩn bị mở cuộc càn lớn vào Bình An. Đêm ấy, bộ đội và dân quân triển khai kế hoạch phòng thủ. Những ụ đất được đắp kín đáo bên bờ tre. Các chướng ngại vật được bố trí trên những con đường mà xe cơ giới có thể đi qua. Bà con trong làng được sơ tán đến khu vực an toàn hơn. Trước giờ xuất phát, mẹ của anh Hòa mang đến một nắm cơm còn nóng. – Các con ăn lấy sức mà đánh giặc. Anh Hòa xúc động nhận lấy. – Mẹ yên tâm, chúng con nhất định bảo vệ làng mình. Rạng sáng, tiếng động cơ từ xa vọng lại. Từng tốp lính địch tiến vào theo hai hướng. Chúng bắn phá dữ dội nhằm gây hoang mang. Tuy nhiên, chúng không biết rằng từng bước chân của mình đã nằm trong sự theo dõi của quân và dân địa phương. Từ hầm quan sát, dân quân báo cáo chính xác vị trí của đối phương. Những thông tin ấy nhanh chóng được chuyển đến sở chỉ huy. Khi đội hình địch lọt vào khu vực đã định sẵn, bộ đội nổ súng. Tiếng súng vang lên giữa những lũy tre. Bị đánh bất ngờ, địch vội vàng tìm cách phản kích. Nhưng mỗi khi chúng định tiến sâu, các tổ dân quân lại xuất hiện ở những vị trí không ngờ tới. Dưới giao thông hào, chị Thuận cùng nhiều phụ nữ chuyển từng thùng đạn, từng cáng thương. Một chiến sĩ trẻ bị thương ở cánh tay. Chị nhanh chóng băng bó rồi động viên: – Cố lên em, đồng đội đang chờ phía trước. Chàng chiến sĩ gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Trận đánh kéo dài đến trưa. Địch với ưu thế hỏa lực liên tục mở các đợt tấn công. Nhưng hệ thống hầm hào do nhân dân xây dựng đã phát huy hiệu quả. Ở một mũi khác, Hưng đang làm nhiệm vụ liên lạc. Cậu nhận được mệnh lệnh chuyển gấp đến trung đội phía đông. Con đường ngắn nhất phải băng qua khu ruộng vừa bị pháo cày xới. Không chút chần chừ, Hưng ôm chặt túi tài liệu rồi lao đi. Đạn nổ phía xa khiến đất đá tung lên. Nhưng cậu vẫn tiếp tục chạy. Khi đến nơi, cậu thở hổn hển trao bức điện cho trung đội trưởng. Nhờ thông tin được chuyển kịp thời, đơn vị đã điều chỉnh đội hình, ngăn chặn được một mũi tiến công nguy hiểm. Chiều xuống, cuộc chiến càng trở nên quyết liệt. Lương thực ở tuyến trước bắt đầu cạn. Biết tin ấy, nhiều người dân đã tự nguyện gùi cơm tiếp tế. Cụ Bảy, đã ngoài bảy mươi tuổi, vẫn chống gậy đi cùng đoàn. – Cụ ở nhà nghỉ ngơi đi – mọi người khuyên. Cụ cười hiền hậu: – Đánh giặc là việc chung. Tôi già rồi, không cầm súng được thì góp chút sức này thôi. Hình ảnh cụ già lặng lẽ gùi bao gạo khiến nhiều chiến sĩ xúc động. Đêm đến, lợi dụng bóng tối, địch định rút lui sau khi không đạt được mục tiêu. Nhưng nhân dân địa phương vốn thông thuộc địa hình đã phối hợp với bộ đội chặn các hướng thoát. Tiếng mõ làng bất ngờ vang lên từ nhiều phía. Đó là ám hiệu đã được thống nhất từ trước. Những toán dân quân nhanh chóng triển khai, hỗ trợ các đơn vị truy kích. Sau nhiều giờ chiến đấu, cuộc càn quét của địch hoàn toàn thất bại. Bình minh hôm sau, khói súng dần tan. Làng Bình An vẫn đứng vững. Bà con trở về sửa sang nhà cửa, chăm sóc ruộng đồng bị hư hại. Các chiến sĩ cùng dân làng dựng lại những mái nhà tốc mái, đào thêm giếng nước, giúp đỡ các gia đình khó khăn. Không ai xem đó là trách nhiệm của riêng ai. Họ là những con người chung một mục tiêu: bảo vệ quê hương. Vài ngày sau, tại sân đình làng, một buổi gặp mặt được tổ chức giản dị. Ông Lâm xúc động nói: – Chiến thắng này là của tất cả chúng ta. Nếu chỉ có bộ đội mà không có dân giúp sức thì khó lòng giữ được làng. Nếu chỉ có dân mà không có bộ đội chiến đấu quên mình thì cũng không thể đẩy lùi quân thù. Mọi người im lặng rồi cùng vỗ tay. Anh Hòa đứng lên: – Điều quý giá nhất mà chúng tôi nhận được không chỉ là gạo, là nước uống hay những con đường bí mật. Đó là niềm tin của nhân dân. Chính niềm tin ấy giúp người lính vững vàng trước gian khổ. Ở phía dưới, chị Thuận nắm tay con trai. Hưng ngẩng lên hỏi: – Mẹ ơi, sau này hết chiến tranh, làng mình sẽ ra sao? Chị nhìn cánh đồng trước mặt, nơi những mầm lúa mới đang xanh lên sau bom đạn. – Rồi mọi người sẽ lại cày cấy, trẻ con sẽ được đến trường. Nhưng để có ngày ấy, ai cũng phải góp phần giữ gìn đất nước. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về những ngày quân dân Bình An đồng lòng đánh giặc vẫn được nhắc lại trong các buổi sinh hoạt truyền thống. Người ta kể về những người mẹ thức trắng đêm nấu cơm cho bộ đội. Kể về những em nhỏ làm liên lạc giữa mưa bom bão đạn. Kể về các cụ già gùi gạo, đào hầm, canh gác đầu làng. Kể về những chiến sĩ sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Tất cả đã tạo nên sức mạnh kỳ diệu của khối đại đoàn kết dân tộc. Trong những cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc của dân tộc Việt Nam, lịch sử đã nhiều lần chứng minh rằng sức mạnh không chỉ đến từ vũ khí hay quân số. Sức mạnh lớn nhất chính là lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của toàn dân. Khi quân với dân chung một ý chí, khó khăn nào cũng có thể vượt qua. Khi mỗi người dân đều coi việc bảo vệ quê hương là trách nhiệm của mình, không thế lực nào dễ dàng khuất phục được dân tộc ấy. Câu chuyện của làng Bình An chỉ là một lát cắt nhỏ trong những năm tháng kháng chiến gian khổ. Nhưng từ đó, người ta hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của hai chữ "đồng lòng". Đó là sự sẻ chia trong thiếu thốn. Là niềm tin trao gửi giữa hậu phương và tiền tuyến. Là tình cảm gắn bó máu thịt giữa nhân dân và người lính. Và cũng chính từ sự đồng lòng ấy, biết bao ngôi làng đã đứng vững, biết bao trận đánh đã giành thắng lợi, góp phần làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc. Chiến tranh đã qua đi, nhưng bài học về sức mạnh đoàn kết vẫn còn nguyên giá trị. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, khi mọi người cùng hướng về lợi ích chung, cùng chung sức vì quê hương, đất nước sẽ có thêm động lực để vượt qua thử thách và phát triển. Bởi lẽ, từ trong gian khó của chiến tranh cho đến những nhiệm vụ của thời bình hôm nay, tinh thần quân dân đồng lòng vẫn luôn là nền tảng vững chắc, là truyền thống tốt đẹp cần được gìn giữ và phát huy qua nhiều thế hệ.



