Bài viết

Quân đoàn 1 – “Binh đoàn Quyết thắng”, Quân đoàn chủ lực, cơ động vượt qua những khó khăn, gian khổ, đánh mạnh, tiến nhanh, lập công xuất sắc

Đỗ Ngọc Hải Đăng

Hà Nội22/08/2026phường Ngô Quyền (phường Ngô Quyền)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

QUÂN ĐOÀN 1 – “BINH ĐOÀN QUYẾT THẮNG”

Những bước chân vượt gian khổ, đánh mạnh, tiến nhanh, lập công xuất sắc

Có những đơn vị đi vào lịch sử bằng một trận đánh.

Có những đơn vị được nhớ đến bằng một chiến dịch.

Nhưng cũng có những đơn vị được nhắc tên như một biểu tượng của ý chí, sức mạnh và tinh thần cơ động của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Quân đoàn 1 – “Binh đoàn Quyết thắng” là một trong những đơn vị như thế.

Được thành lập ngày 24/10/1973, trong những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước bước vào giai đoạn quyết định, Quân đoàn 1 trở thành một quân đoàn chủ lực cơ động chiến lược, sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở những chiến trường quan trọng.

Phía sau danh hiệu “Binh đoàn Quyết thắng” là những bước chân của hàng vạn người lính đã đi qua gian khổ để đến với những trận đánh quyết định.


MỘT MỆNH LỆNH TRONG ĐÊM

Một đêm cuối năm.

Trong doanh trại, người lính vừa đặt ba lô xuống thì có lệnh tập trung.

Không ai biết nhiệm vụ cụ thể.

Chỉ biết rằng:

Phải sẵn sàng cơ động.

Một chiến sĩ trẻ hỏi đồng đội:

— Lần này đi đâu?

Người lính bên cạnh lắc đầu:

— Chưa biết.

— Có xa không?

Anh cười:

— Xa đến đâu cũng đi.

Đó là tinh thần của một quân đoàn chủ lực cơ động.

Khi Tổ quốc cần, những người lính không hỏi con đường phía trước dài bao nhiêu.

Họ chỉ hỏi:

Bao giờ lên đường?


ĐI QUA NHỮNG CON ĐƯỜNG GIAN KHỔ

Những cuộc hành quân của Quân đoàn 1 diễn ra trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Đường xa.

Thời tiết khắc nghiệt.

Có những đoạn phải hành quân xuyên rừng.

Có những đêm người lính đi dưới mưa, đôi chân lấm đầy bùn đất.

Xe cơ động qua những con đường gập ghềnh.

Phía trước là chiến trường.

Phía sau là những người đang chờ tin.

Một chiến sĩ trẻ đi bộ hàng giờ, đôi chân phồng rộp.

Người đồng đội hỏi:

— Có cần nghỉ không?

Anh lắc đầu:

— Nghỉ một chút thôi.

— Đau chân mà vẫn đi được à?

Anh nhìn về phía trước:

— Đơn vị còn đi thì mình còn đi.

Một câu nói rất ngắn.

Nhưng đó chính là sức mạnh làm nên những cuộc hành quân thần tốc.


KHI NHIỆM VỤ ĐẾN

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Quân đoàn 1 được xây dựng, huấn luyện và sẵn sàng thực hiện những nhiệm vụ lớn.

Các đơn vị trong quân đoàn không chỉ rèn luyện sức chiến đấu mà còn phải nâng cao khả năng cơ động nhanh, hiệp đồng nhiều lực lượng và đánh những trận có ý nghĩa quyết định.

Người lính phải quen với việc:

Hôm nay ở nơi này, ngày mai có thể ở một chiến trường khác.

Không có sự chuẩn bị nào là thừa.

Không có con đường nào là quá xa.

Không có khó khăn nào được phép trở thành lý do để dừng bước.


MÙA XUÂN NĂM 1975

Mùa xuân năm 1975.

Chiến trường miền Nam bước vào những ngày lịch sử.

Các chiến dịch lớn liên tiếp giành thắng lợi.

Không khí khẩn trương lan khắp các đơn vị.

Rồi mệnh lệnh hành quân đến.

Quân đoàn 1 được lệnh cơ động vào chiến trường phía Nam để tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Đó là một cuộc hành quân đặc biệt.

Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ cùng phương tiện, vũ khí và trang bị phải vượt quãng đường rất dài để kịp bước vào trận đánh cuối cùng.

Người lính hiểu rằng:

Đây có thể là trận chiến quyết định của cả cuộc chiến tranh.


“PHẢI KỊP GIỜ”

Trên đường hành quân, có những đoàn xe chạy liên tục.

Ngày nối ngày.

Đêm nối đêm.

Người lính tranh thủ ngủ ngay bên đường.

Có người vừa thức dậy đã tiếp tục lên xe.

Có những lúc đường bị ùn.

Có những đoạn phương tiện gặp sự cố.

Nhưng rồi mọi khó khăn được khắc phục.

Một cán bộ nhìn đồng hồ.

— Chúng ta phải nhanh hơn nữa.

Người lái xe đáp:

— Rõ!

Chiếc xe lại lao về phía trước.

Không ai muốn mình là người đến muộn trong ngày lịch sử.


TIẾN VỀ SÀI GÒN

Cuối tháng 4 năm 1975.

Các cánh quân tiến về Sài Gòn.

Quân đoàn 1 tiến công trên hướng Bắc – Tây Bắc, phối hợp với các lực lượng khác trong Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Những người lính đã đi qua hàng nghìn cây số giờ đứng trước mục tiêu cuối cùng.

Phía trước là những tuyến phòng thủ.

Phía sau là cả một hành trình dài.

Một người lính nhìn đồng đội:

— Sắp đến rồi.

Người kia cười:

— Lần này chắc về nhà thật rồi.

Nhưng họ chưa biết rằng phía trước vẫn còn những trận đánh ác liệt.


ĐÁNH MẠNH, TIẾN NHANH

Trong những ngày cuối cùng của chiến dịch, yêu cầu đặt ra là phải thần tốc, táo bạo, bất ngờ và chắc thắng.

Những đơn vị của Quân đoàn 1 liên tục tiến công.

Các trận đánh diễn ra quyết liệt.

Những tuyến phòng thủ lần lượt bị phá vỡ.

Những con đường tiến về Sài Gòn ngày càng rộng mở.

Người lính không còn nghĩ đến việc mình đã đi bao xa.

Anh chỉ nghĩ:

Phải tiến lên.

Bởi mỗi giờ chậm lại có thể khiến chiến tranh kéo dài thêm.


BUỔI SÁNG 30 THÁNG 4

Ngày 30/4/1975.

Sài Gòn rung chuyển trong những giờ phút cuối cùng của chiến tranh.

Các cánh quân tiến vào thành phố.

Những người lính Quân đoàn 1 cùng các lực lượng khác hoàn thành nhiệm vụ trên hướng được giao.

Đến trưa, chiến tranh kết thúc.

Một người lính ngồi xuống bên đường.

Anh tháo chiếc mũ cối.

Không reo hò.

Không nói gì.

Sau nhiều năm chiến đấu, anh chỉ nhìn lên bầu trời.

Người đồng đội hỏi:

— Nghĩ gì vậy?

Anh đáp:

— Nghĩ đến mẹ.

— Sao?

— Mẹ bảo bao giờ hết chiến tranh thì về.

Anh cười.

Lần này, anh có thể thực hiện lời hứa ấy.


NHỮNG NGƯỜI ĐÃ NẰM LẠI

Nhưng không phải tất cả những người đã lên đường đều trở về.

Trên những chặng đường hành quân, trong những trận đánh và những ngày tháng khốc liệt, nhiều cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh.

Có người nằm lại ở chiến trường miền Bắc.

Có người hy sinh trên đường hành quân vào Nam.

Có người không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.

Mỗi chiến thắng của Quân đoàn 1 vì thế đều mang trong mình một phần ký ức về những người đã ngã xuống.

Họ đã đi đến tận cùng của nhiệm vụ, nhưng không đi được đến ngày trở về.


“BINH ĐOÀN QUYẾT THẮNG”

Tên gọi “Binh đoàn Quyết thắng” không chỉ là một danh hiệu.

Nó là sự ghi nhận đối với một lực lượng đã trải qua chiến đấu, huấn luyện, xây dựng và trưởng thành trong những thời điểm đặc biệt của lịch sử.

Tinh thần ấy được thể hiện qua một phương châm rất giản dị:

Đã nhận nhiệm vụ thì quyết tâm hoàn thành.

Đã lên đường thì vượt qua gian khổ.

Đã bước vào trận đánh thì chiến đấu đến cùng.


TỪ CHIẾN TRANH ĐẾN THỜI BÌNH

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiệm vụ của Quân đoàn 1 tiếp tục thay đổi theo yêu cầu bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới.

Những người lính vẫn rèn luyện.

Vẫn hành quân.

Vẫn vượt qua nắng nóng, mưa rừng, thao trường và những bài huấn luyện khắc nghiệt.

Chỉ khác một điều:

Hôm nay, họ rèn luyện để bảo vệ cuộc sống bình yên mà thế hệ trước đã phải đánh đổi bằng máu.


MỘT NGƯỜI LÍNH GIÀ NHÌN LẠI

Nhiều năm sau chiến tranh, một cựu chiến binh Quân đoàn 1 trở lại đơn vị.

Ông nhìn những chiến sĩ trẻ đang luyện tập trên thao trường.

Một chiến sĩ trẻ chạy ngang qua.

Ông mỉm cười.

Người đồng đội hỏi:

— Nhớ ngày xưa không?

Ông gật đầu.

— Nhớ chứ.

— Điều gì nhớ nhất?

Ông nhìn những người lính trẻ.

— Nhớ những người không còn trở về.

Ông im lặng một lúc rồi nói:

— Nhưng thấy các cháu hôm nay, tôi nghĩ các đồng đội mình chắc cũng yên lòng.


NHỮNG BƯỚC CHÂN VẪN TIẾP TỤC

Từ những ngày đầu thành lập đến những chiến dịch lớn của đất nước, Quân đoàn 1 đã ghi dấu bằng tinh thần chủ lực, cơ động, quyết tâm và sẵn sàng nhận nhiệm vụ.

Nhưng đằng sau những danh hiệu, những chiến công và những trang sử hào hùng vẫn là những con người bằng xương bằng thịt.

Họ cũng biết nhớ nhà.

Biết mệt.

Biết sợ.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ vẫn bước lên.

Đó chính là điều làm nên vẻ đẹp của người lính.

Quân đoàn 1 – “Binh đoàn Quyết thắng” không chỉ được nhớ bởi những trận đánh mạnh, những cuộc hành quân nhanh và những chiến công xuất sắc.

Mà còn được nhớ bởi những bước chân đã đi qua gian khổ.

Những bước chân ấy đã từng tiến về phía Nam trong mùa xuân 1975.

Đã từng đi giữa mưa bom, lửa đạn.

Đã từng mang theo nỗi nhớ quê nhà.

Và cuối cùng, đã góp phần đặt dấu chấm hết cho một cuộc chiến tranh kéo dài nhiều thập kỷ.

Hôm nay, khi những người lính trẻ tiếp tục bước trên thao trường, tiếng bước chân ấy như vẫn vang vọng từ quá khứ:

Đã là người lính – khi Tổ quốc gọi, phải sẵn sàng lên đường.
Đã nhận nhiệm vụ – phải quyết tâm hoàn thành.

Đó là tinh thần của “Binh đoàn Quyết thắng” – một truyền thống được xây dựng bằng ý chí, kỷ luật, gian khổ, lòng quả cảm và trách nhiệm với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn