Quán Nước Bên Đường
Quán Nước Bên Đường
Ngay bên con đường đất dẫn vào chiến khu có một quán nước nhỏ của bà cụ tên Mến. Quán chỉ có vài chiếc ghế gỗ cũ và ấm trà xanh luôn nghi ngút khói nhưng lúc nào cũng đông người ghé qua.
Những người lính hành quân ngang đây thường dừng chân nghỉ vài phút rồi lại tiếp tục lên đường. Bà Mến luôn chuẩn bị sẵn nước chè nóng và đôi khi còn có cả vài củ khoai luộc cho các anh mang theo.
Bà xem họ như con cháu trong nhà. Có chiến sĩ bị sốt, bà lặng lẽ tìm lá thuốc nấu nước cho uống. Có người chuẩn bị ra trận, bà chỉ nhẹ nhàng dặn phải giữ gìn sức khỏe rồi nhìn theo đến khi khuất bóng.
Một buổi sáng, quán nước bị bom làm sập gần hết. Người dân tưởng bà sẽ nghỉ bán nhưng hôm sau bà đã dựng lại mái lá đơn sơ bên vệ đường.
Ấm nước chè vẫn tiếp tục đỏ lửa như chưa từng có gì xảy ra.
Giữa thời hoa lửa, quán nước nhỏ ấy đã trở thành nơi tiếp thêm hơi ấm và tình người cho biết bao chiến sĩ trên đường ra trận.


