Quán Nước Chè Đầu Ngõ Và Những "Bản Tin" Không Chữ
Hà Nội những năm chống Mỹ, bên cạnh những loa phóng thanh báo động máy bay là những âm thanh thầm lặng của cuộc chiến tình báo. Tôi có một quán nước chè nhỏ nằm ngay đầu ngõ dẫn vào một cơ quan quân sự quan trọng. Khách hàng của tôi đủ hạng người: từ anh xích lô, bác công nhân cho đến những kẻ lạ mặt mà tôi biết chắc là thám báo cài cắm.
Quán nước của tôi là một "hạm đội" liên lạc. Mật tin không bao giờ được viết trên giấy. Cách tôi sắp xếp những chiếc kẹo lạc, vị trí đặt chén nước, hay thậm chí là cách tôi mời khách một điếu thuốc đều mang những mật mã riêng. Nếu tôi đặt chiếc bình gốm lệch về phía bên trái, nghĩa là "có động, tạm ngừng giao dịch". Nếu tôi mời khách bát chè xanh nhưng kèm theo hai miếng kẹo vừng, đó là tín hiệu "tài liệu đã sẵn sàng".
Tôi nhớ mãi trận bom đêm Khâm Thiên năm 1972. Dù nhà cửa đổ nát, quán nước nhỏ của tôi vẫn phải bám trụ. Sáng hôm sau, dưới đống gạch vụn, tôi vẫn nhóm bếp lò, đun ấm nước vối. Một đồng chí giao liên trong vai người quét rác ghé qua. Tôi rót bát nước, khéo léo gạt những mảnh vôi vữa còn vương trên bàn gỗ, sắp xếp lại 3 bao thuốc súng – tín hiệu báo rằng một trạm radar phía Tây vừa bị trúng tên lửa cần chi viện kỹ thuật.
Giữa cái chết cận kề, quán nước chè đầu ngõ vẫn là nơi an toàn nhất vì nó quá bình thường. Kẻ địch có thể soi xét những văn phòng lộng lẫy, nhưng chúng thường bỏ qua một bà già lom khom bên bếp than tổ ong. Sự mưu trí của nhân dân đôi khi chỉ nằm ở việc giữ cho nhịp sống bình thường nhất ngay giữa lòng một cuộc chiến bất thường.



