Quán nước đầu làng
Tôi bán quán nước đầu làng. Quán nhỏ thôi, nhưng là nơi cán bộ ghé nghe tin.
Tôi đặt cái ấm trà ở chỗ đặc biệt. Khi có nguy, tôi đổi vị trí ấm trà – đó là ám hiệu.
Địch tới hỏi, tôi cười: “Tui chỉ bán trà, bán thuốc lá.”
Vậy mà chính quán nước ấy đã cứu nhiều người.
Sau hòa bình, quán tôi vẫn còn. Người ta uống trà, nói chuyện làm ăn. Tôi nhìn họ, thấy bình yên ngon như chén trà nóng.



