QUAN TÂM ĐẾN QUẦN CHÚNG
QUAN TÂM ĐẾN QUẦN CHÚNG
Dạo ấy, vào năm 1966, nước sông Hồng lên rất to, đe dạo nghiêm trọng mùa màng và tài sản của nhân dân, của Nhà nước. Thực hiện quyết tâm của Đảng, của Bác là đánh lui giặc lũ, bảo vệ mùa màng, bảo vệ tài sản của nhân dân, của Nhà nước, chúng tôi dồn cả mọi lực lượng lên mặt đê. Cuộc chiến đấu kéo dài hàng tuần lễ và chúng tôi thường phải thức suốt đêm, chúng tôi rất mệt. Là một chủ nhiệm hợp tác xã, tôi cũng lăn lộn trên mặt đê với anh chị em và rất thông cảm với anh chị em về sự mệt mỏi đó. Tuy nhiên, thông cảm thì thông cảm nhưng tôi chưa hề bao giờ nghĩ đến việc thể hiện sự thông cảm của mình bằng việc làm thực tế, nhất là đối với anh em công nhân các ngành nghề phục vụ việc bảo vệ đê.
Cuộc chiến đấu đang lúc khẩn trương thì Bác lên mặt đê, Tôi được vinh dự dẫn Bác đi thăm mực nước và con chạch chúng tôi mới đắp để ngăn lũ. Trời nắng như thiêu, như đốt, Bác xuống xe, đi bộ với chúng tôi. Đi được chừng nửa ki-lô-mét, thấy trời nắng quá và đường còn xa lại nhân có một căn lều gần đó, chúng tôi đề nghị Bác vào tạm nghỉ cho đỡ mệt.
Lúc ấy, trong lều có một số anh em công nhân phụ trách máy phát điện, sau khi làm việc trọn một đêm trắng đang ngủ ngon giấc. Thầy một người trong bọn chúng tôi chạy vào toàn đánh thức anh em dậy để lấy chỗ cho Bác nghỉ, Bác ngăn lại:
- Anh em làm đêm mệt để cho anh em ngủ.
Nói rồi, Bác tiếp tục đi, lúc quay trở về, thấy anh em đã trở dậy, Bác ghé vào lều hỏi han anh em về công việc làm ăn, về tình hình sức khỏe. Bác nhắc tôi phải quan tâm đến việc bồi dưỡng sức khỏe cho anh em.
Việc tôn trọng giấc ngủ của anh em, sự chăm lo sức khỏe cho anh em của Bác làm tôi suy nghĩ rất nhiều, nhưng điều làm tôi suy nghĩ sâu sắc nhất và làm cho tôi kinh ngạc nhất, là 2 tháng sau, Bác biên thư hỏi lại xem chúng tôi có bồi dưỡng cho anh em theo lời chúng tôi hứa với Bác không? Tôi bàng hoàng và quá xúc động. Tôi không ngờ Bác lại quan tâm quá, nhớ đến một việc nhỏ như vậy.
Tôi nghĩ Bác là một vị Chủ tịch nước, bận trăm công nghìn việc mà còn quan tâm đến quần chúng, kể cả những việc nhỏ nhất, huống hồ là tôi một chủ nhiệm hợp tác xã. Tôi tự liên hệ, thấy mình nhiều khi còn ỷ vào bận rộn, vào hoàn cảnh, mà chưa quan tâm đầy đủ đến quần chúng, đến bà con xã viên. Tôi thấy ân hận quá, tôi biết rằng dù bận rộn đến đâu, nhưng nếu có tình yêu thương bà con sâu sắc, thì tình yêu thương ấy vẫn được thể hiện trong mỗi việc làm, dù lớn, dù nhỏ của người cán bộ, đảng viên.
Từ sau hôm ấy, tôi luôn luôn ôn lại trong ký ức mình hình ảnh của Bác, lúc Bác đứng trước lều, lúc Bác trò chuyện với anh em công nhân, lúc Bác căn dặn tôi. Những hình ảnh ấy luôn nhắc nhở tôi: Phải quan tâm hơn nữa đến quần chúng.



