QUÂN Y TUỔI 13
Trong cái nắng cháy da của vùng đất lửa Quảng Trị năm 1972, có một "bông hoa nhỏ" mang tên Lài. 13 tuổi, cái tuổi lẽ ra đang cùng bạn bè tung tăng đến trường, nhưng Lài đã chọn khoác lên mình chiếc áo lính bạc màu, làm nhiệm vụ tại trạm phẫu thuật tiền phương
Trận bom tọa độ vừa dứt, hầm phẫu thuật của đơn vị rung chuyển, bụi đất rơi lả tả xuống những tấm băng ca đỏ thẫm máu. Lài – cô bé nhỏ thó với đôi mắt sáng rực – nhanh nhẹn bưng chậu nước sạch chạy len lỏi giữa các thương binh.
"Lài ơi, giữ chặt cánh tay anh này để bác sĩ kẹp mạch!" – Tiếng bác sĩ trưởng dồn dập.Không một chút do dự, Lài quỳ xuống nền đất ẩm ướt. Đôi bàn tay nhỏ bé của em, vốn dĩ chỉ quen cầm bút, giờ đây đang ghì chặt lấy bắp tay của một chiến sĩ bị thương nặng. Máu phun ra ướt đẫm vạt áo trấn thủ của em, nhưng ánh mắt Lài không hề né tránh. Em nhìn thẳng vào người lính, thầm thì: "Anh cố lên, sắp xong rồi, em ở đây với anh!"Trong mắt các chiến sĩ, Lài không chỉ là quân y, mà còn là "linh hồn" của cả hầm trú ẩn. Những lúc ngớt tiếng pháo, Lài lại cầm chiếc đèn pin nhỏ đi kiểm tra từng người. Em chia đôi mẩu lương khô ít ỏi, nhường bát cháo loãng cho thương binh nặng nhất.Có những đêm mưa rừng tầm tã, nước tràn vào hầm, một mình Lài vừa tát nước, vừa thay băng cho các anh. Đôi vai nhỏ run lên vì lạnh nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt, chuẩn xác. Khi có người hỏi: "Bé tí thế này không sợ chết sao?", Lài chỉ cười hồn nhiên: "Các anh còn chẳng sợ, em có các anh bảo vệ rồi, sợ gì nữa đâu!Đỉnh điểm của sự quả cảm là lần đơn vị phải di chuyển thương binh đi sơ tán dưới làn mưa bom. Xe cứu thương bị sa lầy, tài xế bị thương. Lài cùng các đồng đội khác đã dùng chính sức lực nhỏ bé của mình, kê đá, đẩy xe giữa tiếng rít kinh hoàng của máy bay địch.Hình ảnh cô bé 13 tuổi, người đầy bùn đất nhưng vẫn đứng hiên ngang vẫy hiệu cho xe vượt qua đoạn đường sạt lở đã trở thành biểu tượng của sự can trường.



