Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Quang Dũng – người nghệ sĩ mang vẻ đẹp người lính vào thơ

Nguyễn Thu Thuỷ

Hà Nội15/08/2026phường Lê Ích Mộc (phường Lê Ích Mộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Quang Dũng – người nghệ sĩ mang vẻ đẹp người lính vào thơ

Quang Dũng – người nghệ sĩ mang vẻ đẹp người lính vào thơ

ảnh.png

Có những nhà thơ đi qua chiến tranh bằng những câu thơ hào hùng. Cũng có những người ghi lại chiến tranh bằng nỗi nhớ, bằng vẻ đẹp của quê hương và tình đồng đội.

Quang Dũng là một trong những nhà thơ như thế.

Quang Dũng tên thật là Bùi Đình Diệm, sinh năm 1921 tại Phùng, Hà Nội. Ông là một nghệ sĩ đa tài, vừa làm thơ, viết văn, vừa vẽ tranh và sáng tác nhạc. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến, người nghệ sĩ ấy cũng trở thành một người lính.

Trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, Quang Dũng hoạt động trong đoàn quân Tây Tiến. Đây là đơn vị có nhiệm vụ phối hợp với quân đội Lào, bảo vệ vùng biên giới phía Tây và hoạt động trên địa bàn rừng núi vô cùng hiểm trở.

Cuộc sống của những người lính Tây Tiến rất gian khổ.

Họ phải hành quân qua những con đường núi dốc, rừng sâu, bản làng xa xôi. Khí hậu khắc nghiệt, bệnh tật và thiếu thốn luôn đe dọa tính mạng người lính.

Nhưng trong gian khổ ấy vẫn có những người lính trẻ mang trong mình một tâm hồn lãng mạn, một tình yêu quê hương sâu sắc và một ý chí chiến đấu mạnh mẽ.

Sau khi rời đơn vị, những ký ức về đồng đội và những năm tháng chiến đấu vẫn luôn ở trong tâm trí Quang Dũng. Chính nỗi nhớ ấy đã trở thành nguồn cảm hứng để ông viết bài thơ “Tây Tiến” năm 1948.

“Tây Tiến” không đơn thuần là một bài thơ kể về chiến tranh. Đó là một bức tranh vừa dữ dội vừa lãng mạn về thiên nhiên Tây Bắc và những người lính đã từng sống, chiến đấu nơi đây.

Trong bài thơ, người lính hiện lên với dáng vẻ có phần khắc khổ vì bệnh tật và chiến trường. Nhưng vượt lên trên tất cả, họ vẫn giữ được vẻ đẹp hào hùng, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ cho đất nước.

Điều đáng quý là Quang Dũng không chỉ nhìn người lính bằng ánh mắt của một người chiến sĩ, mà còn bằng tâm hồn của một nghệ sĩ.

Ông nhớ những đêm hành quân, nhớ núi rừng, nhớ những bản làng và nhớ cả những người đồng đội đã nằm lại trên con đường kháng chiến.

Bởi vậy, trong “Tây Tiến” có cả sự khốc liệt của chiến tranh lẫn vẻ đẹp của tuổi trẻ.

Những người lính ấy phần lớn còn rất trẻ. Họ có thể là những chàng trai Hà Nội, những người vừa rời ghế nhà trường, mang theo những ước mơ riêng. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã lên đường.

Có người trở về.

Có người mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Tây Bắc.

Nhưng tất cả đều góp phần tạo nên một thế hệ thanh niên mà nhiều thập niên sau, khi đọc lại những vần thơ của Quang Dũng, chúng ta vẫn cảm nhận được sức sống mạnh mẽ.

Quang Dũng qua đời năm 1988. Ông để lại một di sản không quá đồ sộ nhưng có vị trí đặc biệt trong văn học Việt Nam.

Nhắc đến ông, người đọc thường nhớ đến “Tây Tiến” – nhớ đến những ngọn núi Tây Bắc, những cuộc hành quân gian khổ và đặc biệt là nhớ đến một thế hệ người lính đã sống một tuổi trẻ rất đẹp.

Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa.

Những con đường từng in dấu chân người lính giờ đã có cuộc sống mới. Những thế hệ trẻ được học tập, làm việc và theo đuổi ước mơ trong hòa bình.

Nhưng những câu thơ của Quang Dũng vẫn nhắc chúng ta rằng:

Có một thế hệ đã từng đi qua tuổi trẻ bằng những cuộc hành quân, bằng tình đồng đội và bằng sự hy sinh. Chính họ đã góp phần làm nên mùa xuân của đất nước hôm nay.

Và khi đọc lại những trang thơ viết từ chiến trường, chúng ta không chỉ nhớ về một nhà thơ.

Chúng ta nhớ về một thế hệ tuổi trẻ đã sống rất đẹp giữa những năm tháng không thể nào quên của lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn