Khác

QUẢNG HẢI – VÙNG ĐẤT BÊN BỜ SÔNG GIANH THẤM ĐẪM NGHĨA TÌNH VÀ TRUYỀN THỐNG ANH HÙNG

“Sông Gianh nước chảy đôi bờ Quảng Hải quê mẹ sớm trưa nhọc nhằn Nón che mưa nắng tháng năm Lưới giăng sóng vỗ, âm thầm đời quê.” Bên dòng sông Gianh hiền hòa mà cũng lắm dữ dội, có một vùng đất nhỏ mang tên Quảng Hải. Nơi đây, qua bao mùa mưa lũ triền miên, người dân vẫn bền bỉ bám đất, bám làng, sống bằng nghề làm nón, chài lưới, cần cù và giản dị như chính con người quê hương mình. Cuộc sống nơi đây chưa bao giờ dễ dàng. Mỗi năm, những cơn lũ dữ lại về, cuốn theo biết bao vất vả, lo toan. T

Quảng Trị07/02/2026Vũ Thị Lam Phương (Đoàn phường Ba Đồn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Sông Gianh nước chảy đôi bờ
Quảng Hải quê mẹ sớm trưa nhọc nhằn
Nón che mưa nắng tháng năm
Lưới giăng sóng vỗ, âm thầm đời quê.”

Bên dòng sông Gianh hiền hòa mà cũng lắm dữ dội, có một vùng đất nhỏ mang tên Quảng Hải. Nơi đây, qua bao mùa mưa lũ triền miên, người dân vẫn bền bỉ bám đất, bám làng, sống bằng nghề làm nón, chài lưới, cần cù và giản dị như chính con người quê hương mình.

Cuộc sống nơi đây chưa bao giờ dễ dàng. Mỗi năm, những cơn lũ dữ lại về, cuốn theo biết bao vất vả, lo toan. Thế nhưng, trong gian khó, người Quảng Hải vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, đoàn kết, cùng nhau dựng xây cuộc sống.

Không chỉ giàu đức tính cần cù, Quảng Hải còn là vùng đất thấm đẫm truyền thống cách mạng. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, hàng trăm, hàng ngàn người con ưu tú của quê hương đã lên đường ra trận, anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Họ ra đi không màng sống chết, chẳng mong cầu ghi danh, chỉ mang trong tim một ước nguyện giản dị: quê hương được yên bình, đất nước được độc lập.

“Áo nâu gửi lại bờ tre
Ba lô theo bước ra đi chiến trường
Chẳng mong bia đá lưu hương
Chỉ mong đất nước hết đường đau thương.”

Giữa bom đạn khốc liệt, nhiều người đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường xa. Máu xương các anh đã hòa vào đất mẹ, làm nên dáng hình Tổ quốc hôm nay. Tên tuổi các anh được khắc ghi trong lòng nhân dân, trong từng nén hương trầm nơi nghĩa trang liệt sĩ quê nhà.

Bên cạnh những người đã ngã xuống, cũng có những con người may mắn trở về sau chiến tranh. Trở về với mái nhà xưa, với dòng sông, bến nước, họ mang theo ký ức hào hùng và cả những vết thương của thời gian. Dẫu vậy, trong ánh mắt các ông vẫn ánh lên niềm tự hào vì đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

“Chiến trường xưa gió vẫn bay
Người về tóc bạc, bàn tay chai sần
Tự hào một thuở gian nan
Giữ cho Tổ quốc bình an, yên lành.”

Phát huy truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, hằng năm, Trường TH&THCS Quảng Hải đều tổ chức cho học sinh tham gia dọn vệ sinh, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ. Những bàn tay nhỏ bé, những bước chân học trò cần mẫn bên từng ngôi mộ đã thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với các anh hùng liệt sĩ.

Đặc biệt, vào dịp 22/12 – Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, nhà trường còn tổ chức các buổi giao lưu, nói chuyện truyền thống với những người lính đã trở về từ chiến trường. Qua từng câu chuyện mộc mạc, chân thành, thế hệ trẻ được tiếp thêm niềm tự hào, ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước.

“Trang vở mở giữa sân trường
Nghe ông kể chuyện chiến trường năm xưa
Bài học không chỉ trong thơ
Mà trong máu lửa, ước mơ hòa bình.”

Hôm nay, Quảng Hải đang từng ngày đổi thay, đời sống nhân dân dần được nâng cao, quê hương khoác lên mình diện mạo mới. Nhưng dù thời gian có trôi qua, truyền thống anh hùng, nghĩa tình và lòng yêu nước của mảnh đất bên sông Gianh vẫn mãi được gìn giữ, vun đắp qua từng thế hệ.

Quảng Hải – mảnh đất nhỏ bé nhưng giàu nghĩa tình, kiên cường trong gian khó, bất khuất trong chiến tranh và bền bỉ trong xây dựng quê hương – mãi là niềm tự hào của bao thế hệ con em nơi đây.

“Mai này đi khắp muôn phương
Vẫn mang trong dạ quê hương Quảng Hải
Sông Gianh còn chảy miệt mài
Ơn người ngã xuống, công ai dựng làng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn