Quầng Lửa Trên Đỉnh Nghĩa Lĩnh
Quầng Lửa Trên Đỉnh Nghĩa Lĩnh
Quầng Lửa Trên Đỉnh Nghĩa Lĩnh
Mùa đông năm 1964, cái lạnh của vùng trung du không ngăn nổi không khí hầm hập của những trận địa pháo cao xạ. Tùng - một chiến sĩ trẻ quê ở huyện Thanh Ba, Phú Thọ - đứng gác bên mâm pháo trên một cao điểm nhìn ra dòng sông Lô.Tùng thuộc lòng từng đồi cọ, rừng chè của quê hương. Nhưng lần này, anh không đứng dưới bóng mát của chúng để nghỉ ngơi, mà để bảo vệ bầu trời đang bị xẻ dọc bởi tiếng gầm rú của phản lực Mỹ. Đơn vị của Tùng vừa hành quân từ miền ngược về tiếp quản trận địa này, phối hợp cùng đơn vị của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân.
Đêm ấy, đơn vị đóng quân tạm thời gần chân núi Nghĩa Lĩnh. Tùng được cử đi lấy nước dưới bến sông. Anh gặp Chính trị viên Xuân đang đứng nhìn về phía đỉnh núi mờ ảo trong sương.
"Tùng này, cậu người đất Tổ, cậu có thấy núi rừng mình linh thiêng không?" – Anh Xuân hỏi, giọng trầm ấm.
Tùng gật đầu: "Dạ, mẹ em bảo đất này là đất rễ, đất gốc. Người lính mình đi đâu thì đi, nhưng khi đứng ở đây, thấy trách nhiệm nặng nề hơn anh ạ."
Anh Xuân vỗ vai Tùng, ánh mắt rạng ngời dưới ánh sao đêm: "Phải! Giữ được mảnh đất này là giữ được cái gốc của tổ tiên. Mai kia nếu quân thù có đến, cứ nhìn vào đỉnh núi kia mà đánh, không được lùi bước."
Sáng ngày 18/11/1964, bầu trời Phú Thọ xanh ngắt đột ngột bị xé toạc bởi tiếng rít của máy bay F-100. Bom bi nổ ràn rạt như mưa rào trên những đồi cọ. Trận địa pháo của Tùng và anh Xuân nằm ngay trong tầm ngắm của địch.
Lửa cuốn mù mịt. Tùng bị sức ép của bom hất văng khỏi mâm pháo, tai ù đặc, máu từ trán chảy xuống cay xè mắt. Trong làn khói khét lẹt, anh thấy Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân ngã xuống. Một mảnh đạn đã găm nát chân ông.
Tùng định nhào tới, nhưng anh khựng lại bởi một hình ảnh không bao giờ quên: Anh Xuân không rên rỉ. Ông dùng chính chiếc thắt lưng to bản tự thắt garô chân mình, một tay bám chặt vào thành công sự, gượng đứng dậy trên cái chân còn lại. Gương mặt ông bình thản đến lạ lùng, nhưng đôi mắt thì rực lên quầng lửa của sự căm thù.
Giữa tiếng cao xạ nổ giòn giã và tiếng rít của động cơ máy bay, một tiếng hô vang lên, át cả tiếng bom, dội vào vách núi Nghĩa Lĩnh:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô ấy như một luồng điện xé tan nỗi sợ hãi. Tùng bật dậy như một chiếc lò xo, lao về vị trí pháo thủ. Anh thấy cả trận địa như rung chuyển bởi sức mạnh của lời mệnh lệnh đó. Những họng súng vươn cao, khạc lửa vào những con "ma" nhà trời. Một chiếc máy bay Mỹ bùng cháy, kéo theo cái đuôi đen ngòm lao xuống phía hạ lưu sông Lô.
Trận đánh kết thúc khi nắng chiều đổ vàng lên những đồi chè. Anh Xuân hy sinh, nhưng lời hô của anh vẫn còn văng vẳng trong gió ngàn Phú Thọ.
Nhiều năm sau chiến tranh, Tùng trở về quê hương Thanh Ba với những vết sẹo trên người. Mỗi lần đi qua con đường mang tên Nguyễn Viết Xuân tại thành phố Việt Trì, hay đứng dưới gốc cọ già ở quê nhà, ông lại nhớ về quầng lửa trên đỉnh Nghĩa Lĩnh năm ấy.
Ông hiểu rằng, người chiến sĩ ấy dù không sinh ra ở Phú Thọ, nhưng máu của anh đã hòa vào mạch đất Tổ, hóa thân thành những rừng cọ luôn xòe ô che nắng, kiêu hãnh và bất khuất trước mọi bão giông.
Người sưu tầm: Tống Hiền Trân - lớp 12A - trường THPT Yên Thủy A



