Bài viết

Quãng thời gian đi lính

Quảng Trị29/12/2025Đoàn Trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến tranh, đất nước bước vào thời kỳ hàn gắn với muôn vàn khó khăn. Trong dòng chảy lịch sử ấy, có những con người lặng lẽ đi qua gian khổ, mang trên vai trách nhiệm của một thế hệ. Nhân vật tôi tìm hiểu trong phóng sự này là ông Kỳ, một người lính từng nhập ngũ và phục vụ quân đội trong giai đoạn 1977 – 1978, ông là một nhân chứng lịch sử ngay tại ngay tại mảnh đất Lệ Thủy.
Từ giấy báo nhập ngũ đến đời lính
Sau khi hoàn thành việc học tập, ông Kỳ nhận được giấy báo nhập ngũ tại huyện Lệ Thủy. Không có những lời chia tay dài dòng, cũng chẳng kịp chuẩn bị tâm thế, ông lên đường và được biên chế vào quân đội ngay lập tức. Đáng chú ý, trong cùng khoảng thời gian ấy, ông còn nhận được giấy báo trúng tuyển Đại học Sư phạm Việt Nam – một cơ hội học tập quý giá đối với bất kỳ người trẻ nào lúc bấy giờ. Thế nhưng, trước yêu cầu của quân đội, khi quân số đã đủ, con đường giảng đường buộc phải khép lại, nhường chỗ cho trách nhiệm lớn hơn với Tổ quốc.
Sự lựa chọn ấy không phải là sự từ bỏ, mà là sự hy sinh thầm lặng của một người trẻ trong hoàn cảnh lịch sử đặc biệt.
Những ngày đầu tại Quảng Nam – Đà Nẵng
Sau khi nhập ngũ, đơn vị của ông di chuyển vào khu vực Quảng Nam – Đà Nẵng, đóng quân tại vùng Anh Điệm. Khi đến nơi, chiến tranh đã lùi xa, cải cách đã hoàn thành, nhưng thứ còn lại là những cánh rừng rậm âm u, hoang vắng và đầy bất trắc. Cơ sở vật chất gần như không có, bộ đội chỉ ở trong những căn nhà đơn sơ, tạm bợ, thiếu thốn đủ bề.
Cuộc sống nơi đây không chỉ là huấn luyện quân sự mà còn là sự thử thách về ý chí, khi mỗi ngày trôi qua đều gắn với gian khổ, hiểm nguy và nỗi lo thường trực.
Cuộc chạm trán bất ngờ
Chi tiết khiến tôi ấn tượng và ám ảnh nhất trong lời kể của nhân vật là sự cố xảy ra chỉ vài ngày sau khi nhập ngũ. Vào một ngày chủ nhật, buổi trưa, một số chiến sĩ trong đơn vị đi theo đường tắt ra cổng, cách khoảng 200–300 mét, để mua thêm đồ ăn. Không ai ngờ rằng, trên quãng đường ngắn ấy, họ lại bất ngờ chạm trán một lực lượng vũ trang, bị bao vây trong tình thế vô cùng nguy hiểm.
Lực lượng đối phương đông, ước chừng hơn chục người, khiến tình huống trở nên căng thẳng. Khi tiếng kêu cảnh báo vang lên, đơn vị lập tức triển khai lực lượng ứng cứu, chạy lên từ nhiều hướng. Cuộc đối đầu kéo dài đến tận buổi chiều, trong không khí nghẹt thở, nơi ranh giới giữa an toàn và hiểm nguy trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Rèn luyện và trưởng thành trong quân ngũ
Sau giai đoạn ban đầu, ông Kỳ được cử đi học tại trường sĩ quan trong ba tháng. Kết thúc khóa đào tạo, ông được bổ nhiệm về một đơn vị chủ lực, tiếp tục phục vụ trong quân đội suốt một năm, từ tháng 11 năm 1977 đến tháng 11 năm 1978.
Chưa dừng lại ở đó, ông còn tham gia đợt rèn luyện thực địa tại Huế. Cuộc hành quân diễn ra trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: đi bộ liên tục, đi đêm nghỉ ngày, kéo dài 3 đêm 4 ngày. Đoàn quân không đi theo lộ trình quen thuộc, mà đi xuyên qua Xuyên Rương, qua khu vực Đăng Trương, rồi mới tiến về Huế. Mỗi bước chân là một lần thử thách sức bền, lòng kiên trì và tinh thần kỷ luật của người lính.
Cảm nghĩ của người viết
Qua câu chuyện của ông Kỳ, tôi nhận ra rằng: lịch sử không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn, mà còn bởi những con người bình dị, sẵn sàng gác lại ước mơ cá nhân để gánh vác trách nhiệm chung. Hành trình nhập ngũ, huấn luyện và rèn luyện của ông là minh chứng rõ nét cho tinh thần cống hiến, ý chí bền bỉ và lòng yêu nước thầm lặng của thế hệ đi trước.
Ý nghĩa đối với người trẻ
Câu chuyện về hành trình người lính trong những năm tháng sau chiến tranh không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn mang ý nghĩa sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, ông đã sẵn sàng gác lại cơ hội học tập để thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc. Sự lựa chọn ấy cho thấy tinh thần trách nhiệm công dân được đặt lên trên lợi ích riêng. Những ngày sống giữa rừng sâu, thiếu thốn và hiểm nguy đã tôi luyện ý chí, kỷ luật và bản lĩnh của người lính. Đó cũng là những phẩm chất không bao giờ cũ trong xã hội hiện đại.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện nhắc nhở rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có sẵn, mà là thành quả của biết bao hy sinh thầm lặng. Khi được sống trong điều kiện đủ đầy hơn, người trẻ càng cần biết trân trọng những giá trị ấy. Yêu nước không nhất thiết phải thể hiện bằng những hành động lớn lao, mà bắt đầu từ việc sống có mục tiêu, có trách nhiệm và không né tránh khó khăn. Tinh thần “đi đêm nghỉ ngày” của người lính năm xưa chính là bài học về sự bền bỉ trước thử thách. Nhìn lại hành trình ấy, thế hệ trẻ có thêm một điểm tựa tinh thần để rèn luyện bản thân và vững vàng hơn trước những lựa chọn của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn