QUANG TRUNG – NGUYỄN HUỆ “ÁO VẢI CỜ ĐÀO” VÀ KHÍ PHÁCH NON SÔNG
Nguyễn Huệ (Quang Trung) sinh năm 1753, mất ngày 16/9/1792, là vị hoàng đế thứ hai của triều Tây Sơn; chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa mùa Xuân Kỷ Dậu 1789 là dấu son nổi bật trong sự nghiệp của ông.
QUANG TRUNG – NGUYỄN HUỆ
“ÁO VẢI CỜ ĐÀO” VÀ KHÍ PHÁCH NON SÔNG
Có những con người đi qua lịch sử như một cơn gió.
Có những con người xuất hiện giữa những năm tháng đất nước đầy biến động, rồi bằng tài năng, ý chí và lòng yêu nước, đã để lại dấu ấn không thể phai mờ.
Quang Trung – Nguyễn Huệ là một con người như thế.
Ông sinh năm 1753, thuở nhỏ có tên là Hồ Thơm, sau đổi tên thành Nguyễn Huệ. Ông là người con của vùng đất Tây Sơn, thuộc phủ Quy Nhơn xưa, và là một trong ba anh em Tây Sơn – những người đã làm nên một trong những phong trào lớn của lịch sử Việt Nam thế kỷ XVIII.
Từ một người anh hùng áo vải, Nguyễn Huệ từng bước trở thành một vị tướng tài ba, rồi lên ngôi Hoàng đế năm 1788, lấy niên hiệu Quang Trung.
Nhưng điều làm nên tên tuổi Quang Trung không chỉ nằm ở chiếc ngai vàng.
Đó là bản lĩnh của một người dám đứng lên trước thử thách của thời đại.
MỘT VỊ TƯỚNG CỦA NHỮNG CUỘC HÀNH QUÂN THẦN TỐC
Trong những năm tháng đất nước chia cắt và chiến tranh liên miên, Nguyễn Huệ nổi lên như một nhà cầm quân xuất chúng.
Năm 1785, ông chỉ huy quân Tây Sơn giành chiến thắng lớn tại Rạch Gầm – Xoài Mút, đánh bại quân Xiêm.
Nhưng chiến công làm nên huyền thoại về Quang Trung lại đến vào mùa xuân năm 1789.
Cuối năm 1788, quân Thanh tiến vào Thăng Long. Trước tình thế cấp bách ấy, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế tại Phú Xuân, lấy niên hiệu Quang Trung, rồi nhanh chóng tổ chức lực lượng tiến ra Bắc.
Một cuộc hành quân thần tốc bắt đầu.
Từ Phú Xuân ra Bắc là một chặng đường dài.
Nhưng trước vận mệnh của đất nước, Quang Trung không chần chừ.
Ông cùng đại quân tiến quân trong những ngày cuối năm, chuẩn bị một cuộc phản công quyết liệt.
Và rồi…
Mùa xuân Kỷ Dậu năm 1789.
Những trận đánh Hà Hồi, Ngọc Hồi, Đống Đa liên tiếp diễn ra.
Chỉ trong một thời gian rất ngắn, quân Tây Sơn đã đánh tan lực lượng quân Thanh tại Thăng Long. Tổng chỉ huy Tôn Sĩ Nghị phải tháo chạy về nước.
Chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa trở thành một trong những chiến công tiêu biểu trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam.
Giữa mùa xuân ấy, Thăng Long lại trở về trong niềm vui chiến thắng.
Và hình ảnh người áo vải cờ đào cưỡi voi ra trận đã trở thành một biểu tượng đẹp về ý chí độc lập và tinh thần quật cường của dân tộc Việt Nam.
KHÔNG CHỈ LÀ MỘT VỊ TƯỚNG
Nếu chỉ nhìn Quang Trung như một vị tướng tài ba, chúng ta sẽ chưa thấy hết tầm vóc của ông.
Sau chiến tranh, ông hướng sự quan tâm đến việc xây dựng đất nước.
Quang Trung chủ trương khôi phục sản xuất nông nghiệp, giảm bớt gánh nặng cho nhân dân, ổn định kinh tế và phát triển giáo dục.
Ông đặc biệt quan tâm đến việc học.
Với ông, một đất nước muốn mạnh không thể chỉ có quân đội mạnh mà còn cần những con người có tri thức.
Ông ban hành Chiếu Lập học, quan tâm đến việc mở mang giáo dục và đề cao chữ Nôm. Triều Tây Sơn còn lập Viện Sùng Chính, góp phần phục vụ việc học tập, nghiên cứu và sử dụng chữ Nôm.
Đó là một tư tưởng đáng suy ngẫm:
Giữ nước bằng sức mạnh, nhưng dựng nước phải bằng tri thức.
MỘT CUỘC ĐỜI NGẮN, MỘT DẤU ẤN LỚN
Quang Trung trị vì chưa lâu.
Ngày 16 tháng 9 năm 1792, ông đột ngột qua đời tại Phú Xuân, khi mới khoảng 40 tuổi. Những dự định lớn về xây dựng và phát triển đất nước còn dang dở.
Một con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng những gì ông để lại thì vượt xa giới hạn của một đời người.
Đó là những chiến thắng bảo vệ đất nước.
Đó là khát vọng xây dựng một quốc gia hùng mạnh.
Đó là tinh thần quyết đoán trước những thời khắc cam go.
Và trên hết, đó là một bài học về trách nhiệm đối với non sông.
QUANG TRUNG – BÀI HỌC CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY
Các em thân mến!
Chúng ta hôm nay không sống trong những năm tháng chiến tranh như thế hệ cha ông.
Chúng ta được học tập dưới mái trường.
Được đến lớp.
Được đọc sách.
Được sử dụng công nghệ.
Được theo đuổi những ước mơ của mình.
Nhưng để có được cuộc sống bình yên ấy, dân tộc ta đã phải trải qua biết bao thử thách.
Vì thế, nhớ về Quang Trung không phải chỉ để nhớ một trận đánh.
Nhớ về Quang Trung là để nhớ đến trách nhiệm của mỗi thế hệ đối với đất nước.
Tuổi trẻ hôm nay có thể không cần cầm gươm ra trận.
Nhưng chúng ta có thể cầm lấy tri thức.
Không cần cưỡi voi xông trận.
Nhưng có thể dũng cảm vượt qua khó khăn trong học tập và cuộc sống.
Không cần đứng giữa chiến trường.
Nhưng có thể đứng về phía điều đúng, điều tốt, điều tử tế.
Một học sinh chăm học hôm nay là đang góp một phần nhỏ vào tương lai đất nước.
Một học sinh biết yêu thương bạn bè là đang làm cho mái trường trở nên tốt đẹp hơn.
Một học sinh biết giữ gìn kỷ luật, bảo vệ môi trường, chấp hành luật giao thông và sống có trách nhiệm cũng đang góp sức xây dựng quê hương.
Bởi sức mạnh của một dân tộc không chỉ được tạo nên bởi những người làm nên chiến thắng trong lịch sử.
Mà còn được tạo nên bởi những thế hệ trẻ biết tiếp nối những giá trị tốt đẹp của cha ông.
LỜI KẾT
Hơn hai thế kỷ đã trôi qua.
Thời gian có thể phủ bụi lên những chiến trường xưa.
Nhưng không thể phủ mờ khí phách của những con người đã sống vì non sông.
Quang Trung – Nguyễn Huệ đã đi vào lịch sử với hình ảnh của một người anh hùng áo vải, một nhà quân sự tài ba và một vị vua có khát vọng xây dựng đất nước.
Tên tuổi ông vẫn vang lên qua những địa danh:
Rạch Gầm – Xoài Mút.
Ngọc Hồi.
Đống Đa.
Và vang lên trong ký ức của mỗi thế hệ người Việt Nam như một lời nhắc nhở:
Đất nước này được làm nên bởi lòng yêu nước, ý chí, trí tuệ và trách nhiệm của biết bao thế hệ.
Hôm nay, dưới mái trường thân yêu, chúng ta hãy học tập thật tốt, sống thật đẹp, biết trân trọng lịch sử và nuôi dưỡng những ước mơ lớn.
Để một ngày mai, khi nhìn lại thế hệ chúng ta, lịch sử có thể tự hào mà nói rằng:
Chúng ta đã không quên những người đi trước.
Và chúng ta đã biết sống xứng đáng với những gì cha ông để lại.
Quang Trung – Nguyễn Huệ.
Một thời hoa lửa.
Một khí phách Việt Nam.
Một ngọn lửa truyền từ lịch sử đến tuổi trẻ hôm nay.



