Bài viết

Quây quần bên nhau

Mỗi lần mất chiên vào buổi tối, cả nhà tôi lại quây quần bên nhau. Trong ánh nến leo lét, ông tôi thường chậm rãi kể về năm tháng chiến tranh - quãng đời mà ông gọi là "thời hoa lửa”. Những câu chuyên ấy không ồn ào, không bị tráng như lời văn sách vở, nhưng lại chân thật và ám ảnh đến kì lạ.

Quảng Trị24/01/2026Nguyễn Bảo Ngọc (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần mất chiên vào buổi tối, cả nhà tôi lại quây quần bên nhau. Trong ánh nến leo lét, ông tôi thường chậm rãi kể về năm tháng chiến tranh - quãng đời mà ông gọi là "thời hoa lửa”. Những câu chuyên ấy không ồn ào, không bị tráng như lời văn sách vở, nhưng lại chân thật và ám ảnh đến kì lạ.

Ông tôi năm ấy vừa mới tuổi đã mười, là một thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường sơn, sau đó trở thành bộ đội trực tiếp tại chiến trường miền Trung. Ông kể rằng ngày đó, người lĩnh ra trận không mang theo hành trang, chỉ có khẩu súng, ba lô nhỏ và niềm tin chiến thắng. Những bữa cơm vôi bên bìa rừng, chỉ có cơm trộn muối vừng, vậy mà ai cũng ăn rất ngọn ngọn, vì biết ngày mai còn phải tiếp tục chiên đâu.

Có lần, trong một trận cần quyết lớn của địch, đơn vị của ông bị bao vây. Đan bay tứ phía, khỏi súng mù mịt. Ông và đồng đội phải bò từng chút một qua rừng rậm để thoát vòng vây. Ông bảo trong khoảnh khắc cận kề cái chết, ông chẳng nghĩ đến bản thân mà chỉ lọ nếu mình ngã xuống thì nhiệm vụ sẽ dang dở, đồng đội sẽ gặp nguy hiêm.

Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ mà còn để lại những mất mát không gì bù đắp được. Ông kể về người bạn thân cũng nhập ngũ, từng hẹn nhau ngày hòa bình sẽ cùng trở về quê làm ruông, dựng vợ gả chồng. Thế nhưng, người bạn ấy đã hi sinh trong trận cần quyết lớn của Mỹ. Nhắc đến đây, giòng ông trầm, xuống, ánh mắt xa xăm như đang nhìn thây đồng đội mình giữa chiến trương năm ấy và ông đã khóc.

Sau hàng chục năm chiên đấu, hòa bình được lập lại và ông may mắn được trở về. Nhưng ký ức chiên tranh vẫn còn theo ông. suốt cuộc đời. Ông thương nói với tôi rằng, thê hệ trẻ ngày này được sống trong hòa bình là điều vô cùng quý giá, vì nó đánh đổi bằng máu nước mặt và biệt bạo tuổi xuân của biết bao con người.

Câu chuyện thời hoa lửa của ông không chỉ là ký ức, mà là một lời nhắc nhở để tôi biết trân trọng cuộc sống hiện tại sống có trách nhiệm và xứng đáng với sự hi sinh của bao thế hệ đi trước.

-------------------------

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Quây quần bên nhau | Câu chuyện thời hoa lửa