Quê hương Đào Xá và cội nguồn yêu nước

Năm 1928, cậu bé Đặng Công Miễn cất tiếng khóc chào đời tại vùng quê Đào Xá, tỉnh Phú Thọ. Lớn lên bên những nương sắn, đồi cọ xanh ngút ngàn và dòng sông Đà hiền hòa, tuổi thơ của ông gắn liền với sự lam lũ của xóm làng dưới ách đô hộ. Chính mảnh đất trung du hiếu học và giàu truyền thống cách mạng ấy đã sớm hun đúc trong ông một tinh thần quật cường, không cam chịu cảnh nước mất nhà tan.
Tuổi mười bảy và tiếng gọi non sông
Năm 1945, khi Cách mạng tháng Tám nổ ra, chàng thanh niên Đặng Công Miễn vừa tròn 17 tuổi—độ tuổi đẹp nhất, nhiệt huyết nhất của đời người. Nhận thức rõ thời cơ của dân tộc, ông đã không ngần ngại bước vào con đường hoạt động cách mạng:
Hòa mình vào dòng thác cứu quốc: Ông cùng thanh niên địa phương tham gia các đoàn thể cứu quốc, truyền bá chữ Quốc ngữ và vận động quần chúng.
Tuyên thệ dưới cờ đỏ: Gác lại bút nghiên và những ước mơ tuổi trẻ, ông hăng hái tham gia lực lượng vũ trang địa phương để bảo vệ chính quyền non trẻ.
Trui rèn trong khói lửa chiến tranh
Khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, những người con Đào Xá như chiến sĩ Đặng Công Miễn chính thức bước vào những năm tháng khốc liệt nhất.
Vượt mọi gian lao: Những đêm hành quân xuyên rừng lạnh buốt, những cơn sốt rét rừng hay những bữa cơm độn sắn không làm sờn lòng người chiến sĩ.
Tinh thần lạc quan: Đối mặt với đạn bom, lằn ranh sinh tử trở nên mong manh, nhưng nụ cười kiên trung vẫn luôn nở trên môi, bởi họ biết mình đang chiến đấu vì ngày mai độc lập cho quê hương.
"Thanh xuân của thế hệ thời hoa lửa không đo bằng năm tháng, mà được khắc ghi bằng những hy sinh máu xương cho sự bình yên của Tổ quốc."
Sự cống hiến của chiến sĩ Đặng Công Miễn và thế hệ của ông là niềm tự hào to lớn của quê hương Đào Xá, Phú Thọ. Lịch sử có thể chưa ghi lại hết mọi chiến công, nhưng tinh thần của ông sẽ luôn là ngọn lửa sáng soi đường cho thế hệ sau.


