Quê hương gọi Người
Tác giả: Trần Thị Thu Hiền
Trong cuộc đời mỗi con người, có lẽ luôn có một âm thanh đặc biệt mà chỉ cần nghe thấy, những ký ức sâu xa nhất cũng bỗng thức dậy. Với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, âm thanh ấy chính là tiếng gọi của quê hương. Những ngày cuối đời, khi sức khỏe đã yếu đi, Người nằm lặng trong căn phòng yên tĩnh. Vị Đại tướng từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, từng chỉ huy những chiến dịch làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc, giờ đây chỉ còn lặng nghe thời gian trôi.
Rồi một giai điệu quen thuộc vang lên:
“Quảng Bình quê ta ơi…”
Tiếng hát nhẹ nhàng mà da diết như một làn gió từ miền quê cát trắng vượt qua bao dặm đường để trở về bên người con xa quê. Và trong khoảnh khắc tưởng như Người đã chìm sâu vào giấc ngủ, Đại tướng tỉnh lại để lắng nghe trọn bài hát.
Không ai biết chính xác lúc ấy trong tâm trí Người hiện lên những gì. Có thể là hình bóng cha mẹ, là ngôi nhà thân thuộc ở làng An Xá, là dòng sông, con đường, hàng cây của quê hương Quảng Bình. Cũng có thể là những người đồng đội năm xưa – những người đã cùng Người đi qua những tháng ngày gian khổ, những người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường và mãi mãi không trở về.
Bài hát vẫn vang lên, còn Người lặng nghe.
Thật xúc động khi nghĩ rằng, một vị tướng từng đứng trước những thời khắc sinh tử của cả dân tộc, cuối cùng lại được đánh thức bởi một câu hát về quê hương. Không phải tiếng kèn chiến thắng, không phải những lời ca ngợi, mà chỉ là một giai điệu thân thương. Bởi có lẽ, đến cuối cùng, điều còn ở lại trong trái tim con người không phải những vinh quang, mà là nơi mình đã sinh ra và những người mình thương nhớ.
Quảng Bình với Đại tướng không chỉ là quê hương. Đó là nơi bắt đầu của một cuộc đời lớn lao. Từ mảnh đất miền Trung đầy nắng gió ấy, người thanh niên Võ Nguyên Giáp bước vào cuộc trường chinh của dân tộc, để rồi dành trọn cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Người đã đi qua biết bao chiến trường, chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh; nhưng dù đi xa đến đâu, trong trái tim Người vẫn luôn có một miền quê để trở về.
Và có lẽ, trong giây phút ấy, Người không còn là vị Đại tướng của những chiến thắng vang dội nữa. Người chỉ đơn giản là một người con đang nghe quê hương gọi tên mình.
Tiếng hát kết thúc. Căn phòng lại chìm vào im lặng. Nhưng đó là một sự im lặng thật đẹp. Bởi quê hương đã kịp đến bên Người bằng một câu hát, đã đưa những ký ức thân thương trở về trước khi Người đi xa.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã dành cả cuộc đời để bảo vệ Tổ quốc. Và đến những phút cuối cùng, Tổ quốc dường như cũng trở về bên Người bằng tiếng hát của quê hương.
Có những người ra đi để lại một khoảng trống. Nhưng có những người ra đi và trở thành một phần bất tử của ký ức dân tộc.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một người như thế.
Và trong ký ức của bao thế hệ, có lẽ vẫn còn mãi một khoảnh khắc thật đỗi thiêng liêng: một vị Đại tướng đã tỉnh lại, chỉ để nghe trọn tiếng quê hương.
“Quảng Bình quê ta ơi…”
Tiếng hát ấy không chỉ gọi một người con trở về với quê mẹ, mà còn như lời quê hương tiễn Người đi vào cõi vĩnh hằng – nhẹ nhàng, sâu lắng và đầy yêu thương.



