Quê hương không chỉ là nơi mình sinh ra
Có người gắn bó với một vùng đất từ khi cất tiếng khóc chào đời.
Cũng có người dành cả tuổi thanh xuân để sống, cống hiến và được vùng đất ấy xem như người thân.
Quê hương, vì thế, không chỉ là nơi ghi trên giấy khai sinh.
Đó còn là nơi con người gửi lại những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời.
Hồ sơ của ông Đinh Huưnh gợi cho chúng ta một câu chuyện như thế.
Ông sinh ra ở vùng Trung Nam, An Khê. Nhưng cuộc đời lại gắn bó với Kông Lơng Khơng, nơi những nếp nhà Ba Na nép mình dưới màu xanh của núi rừng.
Giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, ranh giới giữa các địa phương dường như trở nên nhỏ bé.
Điều kết nối con người không còn là họ đến từ đâu, mà là họ cùng đứng về phía nào.
Những người con của nhiều buôn làng, nhiều vùng quê đã gặp nhau ở một điểm chung: cùng mong đất nước được hòa bình, Nhân dân được sống trong tự do.
Có lẽ vì vậy mà sau chiến tranh, khi nhắc đến một con người, điều đáng nhớ nhất không phải quê quán của họ.
Mà là nơi họ đã để lại dấu chân cống hiến.
Huân chương Kháng chiến hạng Ba mà ông Đinh Huưnh được trao không chỉ ghi nhận công lao của một cá nhân.
Đó còn là minh chứng rằng sự nghiệp giải phóng dân tộc là công sức của biết bao con người đến từ nhiều vùng đất khác nhau, cùng chung một lý tưởng.
Ngày nay, câu chuyện ấy vẫn còn nguyên ý nghĩa.
Trong mỗi cơ quan, mỗi trường học hay mỗi địa phương, có rất nhiều người không sinh ra ở nơi mình đang sống.
Nhưng bằng trách nhiệm, bằng tình yêu công việc và sự chân thành với cộng đồng, họ đã trở thành một phần của vùng đất ấy.
Quê hương vì thế không chỉ là nơi ta được sinh ra.
Quê hương còn là nơi ta lựa chọn để cống hiến, để gắn bó và để được mọi người nhớ đến bằng những việc tốt đẹp mình đã làm.
Có những tấm bản đồ phân chia địa giới.
Nhưng không có tấm bản đồ nào có thể giới hạn tình yêu dành cho một vùng đất.
Và chính những con người như ông Đinh Huưnh đã nhắc chúng ta rằng, khi trái tim đã chọn một quê hương để phụng sự, thì nơi ấy cũng sẽ trở thành quê hương của mình.


