Cựu chiến binh

Quê hương trong tiếng gọi Hải Phòng

Xa quê nhiều năm, Nguyễn Đức Bình luôn nhớ tiếng gọi Hải Phòng trong ký ức. Từ những chuyến hành quân đến ngày trở về, tình yêu thành phố cảng trở thành sợi dây gắn bó với ông suốt cuộc đời, nhắc ông trân trọng từng ngày bình yên hôm nay.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Đức Bình sinh ra và lớn lên ở Hải Phòng. Tuổi thơ của ông gắn với tiếng tàu, tiếng còi và nhịp sống của thành phố cảng.

Khi nhập ngũ, điều ông nhớ nhất không phải là những con phố lớn mà là những âm thanh rất bình thường của quê nhà.

Những năm tháng chiến đấu, mỗi khi nhận được thư từ Hải Phòng, ông đọc đi đọc lại nhiều lần. Chỉ vài dòng kể chuyện gia đình, chuyện khu phố, chuyện hàng xóm cũng đủ khiến ông cảm thấy mình đang rất gần quê.

Có lần đồng đội hỏi: “Hải Phòng có gì mà cậu nhớ thế?”

Bình trả lời: “Vì đó là nhà.”

Câu trả lời ngắn nhưng đi theo ông suốt những năm tháng sau này.

Khi hòa bình lập lại, ông trở về thành phố. Hải Phòng đã có nhiều thay đổi. Những con đường, khu phố và nhịp sống ngày càng khác xưa.

Nhưng ông vẫn nhận ra quê hương trong những điều rất nhỏ: tiếng người gọi nhau ngoài phố, mùi gió từ phía sông, những buổi chiều thành phố lên đèn.

Ông nói rằng chiến tranh khiến người ta hiểu giá trị của hòa bình. Còn xa quê khiến người ta hiểu giá trị của hai chữ “quê hương”.

Nay đã ở tuổi xế chiều, ông vẫn thường kể cho con cháu nghe về Hải Phòng của những năm tháng cũ.

Không phải để kể về những gian khổ của riêng mình, mà để các thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của rất nhiều người.

Quê hương không chỉ là nơi ta trở về. Quê hương còn là điều ta mang theo trong tim, ngay cả khi đã đi rất xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn