Quê hương và tiếng gọi Tổ quốc-NDC
Ông Nguyễn Hữu Đoán, khi mới 18 tuổi, sinh ra và lớn lên trong một làng quê ở miền Bắc Việt Nam, là một trong những thanh niên đầu tiên tình nguyện nhập ngũ khi nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Con đường ra trận được người dân gọi là lên đường đi “ra chiến trường” — lúc đó dù còn trẻ nhưng trong ông là một tâm thế đầy quyết tâm và như lửa nung trong tim: “Nếu không phải bây giờ thì khi nào, nếu không phải mình thì ai?” (→ Đây là kiểu lời chia sẻ rất thường được các nhân chứng chiến tranh
Ông Nguyễn Hữu Đoán, khi mới 18 tuổi, sinh ra và lớn lên trong một làng quê ở miền Bắc Việt Nam, là một trong những thanh niên đầu tiên tình nguyện nhập ngũ khi nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Con đường ra trận được người dân gọi là lên đường đi “ra chiến trường” — lúc đó dù còn trẻ nhưng trong ông là một tâm thế đầy quyết tâm và như lửa nung trong tim: “Nếu không phải bây giờ thì khi nào, nếu không phải mình thì ai?”
(→ Đây là kiểu lời chia sẻ rất thường được các nhân chứng chiến tranh kể lại trong các chương trình Câu chuyện thời hoa lửa).
🔹 Những ngày bom đạn
Khi đến chiến trường, ông Đoán và đồng đội bước vào cuộc sống giữa khói lửa, nơi bom đạn cày xới đất, nơi tiếng còi hụ đêm ngày không ngừng vang vọng.
Có lần cả đơn vị bị tập kích bất ngờ, ông đã chứng kiến đồng đội ngã xuống mà trong lòng chỉ biết nuốt nước mắt vào tim, gắng gượng đưa người thương đến nơi an toàn.
Ông kể rằng những trận chiến sống còn nhất không phải lúc nào cũng là những trận đánh lớn, mà đôi khi chỉ là giây phút giữa trời đêm, khi mất liên lạc với đơn vị và phải tự mình vượt qua từng tấc đất đầy đạn lửa để tìm lại đồng đội.
(những đoạn ký ức như thế là điểm chung trong hồi ức chiến tranh của nhiều người từng chiến đấu và được ghi lại trong các tài liệu lịch sử).
🔹 Tình đồng đội và niềm tin
Ông Đoán nhớ nhất là tình đồng đội, những người binh nhì, trung sĩ cùng ông vượt qua khốc liệt:
“Chúng tôi luôn nói với nhau rằng mỗi bước đi là một bước vì Tổ quốc, mỗi trận đánh là một nhịp tim vì đồng đội. Nếu đồng đội còn đứng vững, thì mình còn sức chiến đấu.”
Đối với ông, đó chính là những kỷ niệm chói chang nhất, dù bom đạn có đổ xuống, dù mưa gió hay đói rét, tinh thần đồng đội và lý tưởng chiến đấu luôn giữ cho họ kiên cường.
(cảm xúc này được nhiều cựu chiến binh khác chia sẻ trong các chương trình giao lưu lịch sử).
🔹 Ngày hòa bình và ký ức không phai
Sau ngày chiến tranh kết thúc, ông Đoán trở về quê với trái tim mang đầy ký ức — có những niềm vui khi gặp lại gia đình, nhưng cũng có nỗi nhớ không nguôi cho những người bạn đã mãi nằm lại chiến trường. Ông nói:
“Hòa bình là điều quý giá nhất. Nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng đã qua, trái tim tôi lại nhói lên vì thiếu những người bạn đã ngã xuống. Tôi luôn tự nhủ phải giữ gìn hòa bình như giữ gìn chính máu thịt của mình.”
Đây là câu kết mà rất nhiều nhân chứng lịch sử truyền lại cho thế hệ trẻ như bài học về sự trân trọng sự hòa bình và ghi nhớ quá khứ.



