QUỸ "MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI" VÀ NGỌN LỬA LÝ TƯỞNG TIẾP NỐI
Qua lời kể nghẹn ngào của người đồng đội cũ – Đại tá, bác sĩ Đỗ Minh Quang, hình ảnh liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc hiện lên không chỉ là một người anh hùng lưu danh thiên cổ, mà là một người thanh niên bằng xương thịt với trái tim tràn ngập sự nhân hậu. Trên những chặng đường hành quân vượt đỉnh Đèo Ngang mệt bở hơi tai, Thạc – người chiến sĩ to khỏe nhất tiểu đội – không chỉ mang vác giúp quân trang cho những đồng đội nhỏ yếu, mà khi vừa đặt lưng nghỉ ngơi, anh đã vội vã quay ngược xuống núi để tiếp sức cho những người tụt lại phía sau. Hành động "Quang ơi, tao với mày xuống mang giúp chúng nó một ít đồ lên..." mãi mãi là một nốt nhạc đẹp đẽ trong khúc ca đồng đội. Nguyễn Văn Thạc đã bước vào trận chiến với một trang thư viết dở, một tình yêu chớm nở và một lý tưởng trong ngần. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, để lại cuốn nhật ký rực lửa, trở thành ngọn hải đăng tinh thần định hướng cho cả một thế hệ thanh niên về cách sống, cách yêu và cách cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.
Để ngọn lửa của Nguyễn Văn Thạc và những người lính Thành cổ không bao giờ tắt, những cựu chiến binh năm xưa như ông Lê Xuân Tường, bà Trần Hồng Dung đã lập ra Quỹ "Mãi mãi tuổi hai mươi". Đây là một sự tiếp nối lịch sử đầy tính nhân văn, biến những hoài niệm đau thương thành những chuyến hành trình nghĩa tình mang niềm vui đến cho người dân nghèo vùng Tây Bắc. Các cựu chiến binh, dẫu mái đầu đã bạc, vẫn mang tinh thần của tuổi hai mươi năm xưa để tiếp tục cống hiến cho xã hội thời bình. Bài luận đi sâu lập luận về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay: Chúng ta được sống trong một đất nước độc lập, được tự do viết tiếp những trang thư đời mình mà không bị gián đoạn bởi tiếng bom. Đó là một đặc ân được đổi bằng thanh xuân vĩnh viễn của những người nằm lại ở tuổi đôi mươi. Vì vậy, thanh niên ngày nay phải sống một cuộc đời có chiều sâu, có lý tưởng, biết sẻ chia và mang tri thức của mình để dựng xây đất nước, để không phụ lòng sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.



