Bài viết

Quyển Sổ Trực Trên Đỉnh Đồi

Một quyển sổ trực đã lưu giữ những dòng ghi chép giản dị nhưng chứa đựng tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội của những người lính nơi trận địa năm xưa.

Gia Lai25/06/2026Phúc Thị Xoa (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phan Văn Lộc kể rằng vào mùa khô năm 1970, đơn vị phòng không của ông đóng quân trên một ngọn đồi cao để bảo vệ tuyến giao thông huyết mạch. Cuộc sống nơi trận địa rất gian khổ. Ban ngày nắng gắt, ban đêm gió lạnh, nhưng các chiến sĩ vẫn thay nhau trực chiến suốt ngày đêm. Tại hầm chỉ huy có một quyển sổ trực được đặt trong chiếc hộp gỗ nhỏ. Sau mỗi ca trực, người lính đều ghi lại tình hình quan sát được, thời tiết, hoạt động của đơn vị và những lưu ý cho ca tiếp theo. Ban đầu, quyển sổ chỉ dùng để ghi công việc. Nhưng dần dần, nó còn xuất hiện những dòng nhắn gửi ngắn gọn giữa các chiến sĩ. Một người viết: "Đêm nay gió mạnh, anh em ca sau nhớ mặc thêm áo." Người khác ghi: "Nước uống trong chum đã hết một nửa, nhớ tiết kiệm." Có hôm lại xuất hiện một câu động viên: "Mọi người cố gắng nhé, thư nhà sắp chuyển lên rồi." Những dòng chữ đơn sơ ấy khiến không khí nơi trận địa trở nên ấm áp hơn. Một lần, sau nhiều ngày liên tục trực chiến căng thẳng, một chiến sĩ trẻ tên Trần Quốc Hưng nhận được tin cha mình ở quê đang ốm nặng. Vì nhiệm vụ chưa cho phép trở về, anh buồn và lo lắng rất nhiều. Tối hôm đó, khi mở quyển sổ trực, anh thấy dòng chữ của đồng đội để lại: "Gia đình luôn mong cậu hoàn thành nhiệm vụ. Anh em ở đây luôn bên cạnh cậu." Dù chỉ là vài câu ngắn ngủi, nhưng nó đã giúp anh Hưng vững vàng hơn để tiếp tục công tác. Chiến tranh kết thúc, đơn vị giải thể. Mỗi người trở về một quê hương khác nhau. Nhiều năm sau, trong một lần gặp mặt cựu chiến binh, ông Lộc bất ngờ được xem lại quyển sổ trực cũ do một đồng đội lưu giữ. Những trang giấy đã ngả màu vàng, mép sổ sờn đi theo năm tháng. Thế nhưng từng nét chữ vẫn còn rõ ràng, như đưa mọi người trở về những ngày trực chiến trên đỉnh đồi gió lộng. Ông Lộc xúc động nói rằng quyển sổ ấy không ghi những chiến công lớn lao, nhưng lại lưu giữ những điều quý giá nhất của thời hoa lửa: tinh thần trách nhiệm, sự quan tâm chân thành và tình đồng đội keo sơn giữa những người lính cùng chung lý tưởng. Đối với ông, đó là một kỷ vật vô giá, nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn