Quyển truyện tranh bị rách bìa
Quyển truyện tranh bị rách bìa
Tôi rất thích truyện tranh. Một lần, tôi mang quyển truyện yêu thích đến lớp thì bị Quân làm rơi, rách mất bìa. Quân xin lỗi liên tục, còn tôi thì buồn suốt buổi.
Hôm sau, Quân mang đến một chiếc bìa tự làm: vẽ lại toàn bộ hình bìa bằng màu chì, nét còn đẹp hơn bản gốc. Quân ngại ngùng: “Tớ không giỏi nói, nhưng tớ sửa được.”
Tôi cảm động đến mức quên luôn chuyện giận dỗi. Cả lớp chuyền tay xem rồi trêu: “Quân thích ai nên mới vẽ đẹp thế!”
Quân đỏ mặt chạy mất.
Nhiều năm sau, khi dọn lại tủ, tôi thấy cuốn truyện với chiếc bìa vẽ tay đã hơi phai màu. Nhưng đó là bìa đẹp nhất tôi từng có — đẹp không phải vì hình vẽ, mà vì sự chân thành của một cậu bạn từng rất lúng túng khi làm điều tốt.



