QUYẾT ĐỊNH "ĐÁNH NHANH, THẮNG NHANH": BẢN LĨNH VÀ TRÁCH NHIỆM TRƯỚC LỊCH SỬ CỦA VỊ TỔNG TƯ LỆNH
Trương Ngọc Mai

Đêm 25, rạng sáng 26/1/1954 — chỉ vài giờ trước thời điểm dự định nổ súng mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ theo phương án "đánh nhanh, giải quyết nhanh" — Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra một quyết định được coi là khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân của mình: kéo pháo ra, hoãn giờ nổ súng để chuyển sang phương châm "đánh nhanh, thắng nhanh". Trước một tập đoàn cứ điểm mạnh chưa từng có của Pháp, việc thay đổi kế hoạch đã được chuẩn bị kỹ lưỡng là một áp lực khủng khiếp, đòi hỏi lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối trước sinh mệnh của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ và vận mệnh của cuộc kháng chiến.
Quyết định lịch sử ấy không đến từ sự đắn đo ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự quan sát chiến trường sắc bén và tư duy quân sự khoa học, thực tế. Đại tướng nhận thấy địch đã tăng cường phòng thủ, hỏa lực và công sự vững chắc, trong khi bộ đội ta chưa có kinh nghiệm đánh công kiên quy mô lớn. Quyết định rút pháo ra và chấp nhận gian khổ nhân lên gấp bội không chỉ bảo toàn lực lượng chủ lực, mà còn đặt nền móng chắc chắn cho 56 ngày đêm "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt" để làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" ngày 7/5/1954.
Tầm vóc của vị Generalissimô không chỉ thể hiện ở những chiến công hiển hách, mà trước hết ở bản lĩnh dám chịu trách nhiệm trước lịch sử. Bài học từ quyết định "đánh chắc, tiến chắc" cho thấy: đỉnh cao của nghệ thuật quân sự và tinh thần nhân văn chính là sự tỉnh táo, không bị cuốn theo quán tính thắng lợi hay áp lực thời gian, mà luôn lấy hiệu quả chiến lược và sinh mạng con người làm thước đo tối thượng.



