Quyết định kéo pháo ra – khi người cầm quân đặt sự sống của người lính lên trên thắng lợi trước mắt
Bùi Linh Phương
Có những quyết định được đưa ra trong những điều kiện bình thường.
Nhưng cũng có những quyết định chỉ có thể được đưa ra khi người đứng đầu phải đối diện với một câu hỏi vô cùng nghiêm khắc:
Nếu tiếp tục, chúng ta có chắc thắng không?
Đầu năm 1954, tại Điện Biên Phủ, quân đội ta đã chuẩn bị cho một trận đánh lớn. Phương án ban đầu là “đánh nhanh, giải quyết nhanh”.
Nhưng chiến trường thay đổi.
Quân Pháp từng bước tăng cường lực lượng, xây dựng Điện Biên Phủ thành một tập đoàn cứ điểm mạnh. Trong khi đó, công tác chuẩn bị của quân ta, đặc biệt là sự phối hợp giữa bộ binh, pháo binh và phòng không, vẫn còn những khó khăn.
Trước giờ nổ súng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Chỉ huy trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Mặt trận – phải đánh giá lại toàn bộ tình hình.
Đó không phải là một quyết định dễ dàng.
Bộ đội đã vào vị trí.
Pháo đã được kéo vào trận địa.
Mọi công tác chuẩn bị cho cuộc tiến công đã được triển khai.
Nếu thay đổi, tất cả gần như phải bắt đầu lại.
Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là câu hỏi: cách đánh ấy có bảo đảm chắc thắng hay không?
Sau quá trình nghiên cứu, trao đổi và thảo luận, phương châm tác chiến được chuyển từ “đánh nhanh, giải quyết nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”.
Cuộc tiến công được hoãn lại.
Bộ đội lui về vị trí tập kết.
Pháo được kéo ra.
Một quyết định tưởng như là bước lùi, nhưng thực chất lại mở ra một cách đánh mới cho chiến dịch.
Từ đó, quân ta có thêm thời gian xây dựng trận địa, tổ chức lại lực lượng, chuẩn bị hậu cần và từng bước bao vây tập đoàn cứ điểm.
Chiến dịch kéo dài 56 ngày đêm.
Và ngày 7/5/1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bị tiêu diệt.
Nhìn lại quyết định năm ấy, điều khiến người ta xúc động không chỉ là tài năng của một vị tướng.
Đó còn là trách nhiệm của người cầm quân trước sinh mạng của những người lính.
Một trận đánh có thể đem lại chiến thắng rất nhanh, nhưng nếu chưa chắc thắng, cái giá phải trả có thể là máu của biết bao người.
Vì vậy, thay đổi cách đánh không phải là từ bỏ mục tiêu.
Mục tiêu vẫn là chiến thắng.
Nhưng phải là một chiến thắng được chuẩn bị chắc chắn hơn.
Phía sau quyết định “kéo pháo ra” là cả một sự cân nhắc giữa thời cơ và sinh mạng con người, giữa mong muốn chiến thắng và trách nhiệm bảo toàn lực lượng.
Chính vì thế, quyết định ấy đã trở thành một trong những dấu mốc nổi bật nhất trong cuộc đời cầm quân của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Có những người được nhớ đến bởi những trận đánh họ đã giành chiến thắng.
Nhưng có những vị tướng còn được nhớ bởi những trận đánh mà họ biết khi nào phải dừng lại để tìm một con đường chắc thắng hơn.
Ở Điện Biên Phủ, đó chính là một bài học lớn về bản lĩnh, trách nhiệm và sự tỉnh táo của người cầm quân.



