QUYẾT ĐỊNH KÉO PHÁO TÁO BẠO
DẤU ẤN LỊCH SỬ ĐÁNG NHỚ

QUYẾT ĐỊNH KÉO PHÁO RA
Đầu năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ bước vào thời khắc quyết định. Đại tướng Võ Nguyên Giáp được giao làm Chỉ huy trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Mặt trận Điện Biên Phủ. Ban đầu, phương châm tác chiến được xác định là “đánh nhanh, giải quyết nhanh”.
Nhưng khi trực tiếp đến mặt trận và theo dõi tình hình trong nhiều ngày, Đại tướng nhận thấy chiến trường đã thay đổi. Quân Pháp tăng cường lực lượng, xây dựng một hệ thống cứ điểm phòng thủ kiên cố, trong khi công tác chuẩn bị của quân ta, đặc biệt là sự phối hợp giữa bộ binh và pháo binh, vẫn chưa hoàn tất.
Ngày 26 tháng 1 năm 1954, chỉ ít ngày trước thời điểm dự kiến nổ súng, ông đi đến một quyết định vô cùng khó khăn: không đánh nhanh nữa mà chuyển sang “đánh chắc, tiến chắc”. Điều đó đồng nghĩa với việc phải kéo pháo ra khỏi trận địa, dù bộ đội và dân công đã mất rất nhiều công sức để đưa pháo vào.
Quyết định ấy không hề dễ dàng. Những khẩu pháo đã được đưa vào vị trí chiến đấu nay phải kéo ra giữa địa hình hiểm trở. Có những đoạn đường dốc rất cao, nhiều nơi độ dốc tới khoảng 60 độ. Những người lính phải đưa pháo vượt qua núi rừng và vực sâu để trở lại vị trí an toàn hơn.
Đây không chỉ đơn giản là chuyện “đưa pháo ra ngoài”. Đó là một quyết định liên quan đến sinh mạng của hàng vạn người và kết quả của cả một chiến dịch. Sau này, chính Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhớ lại ngày 26 tháng 1 năm 1954 là ngày ông đưa ra “quyết định khó khăn nhất” trong cuộc đời chỉ huy của mình.
Nhưng lịch sử đã chứng minh sự thận trọng ấy là đúng. Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu ngày 13 tháng 3 năm 1954 và kết thúc ngày 7 tháng 5 năm 1954 bằng thắng lợi của quân và dân Việt Nam.
Điều khiến câu chuyện này trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở tài năng quân sự của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, mà còn ở trách nhiệm của một người chỉ huy trước sinh mạng của người lính. Có những lúc, dũng cảm không phải là tiến lên bằng mọi giá, mà là đủ bản lĩnh để dừng lại, suy nghĩ và chọn con đường chắc chắn hơn.
Đó cũng chính là một phần của “thời hoa lửa”: phía sau những chiến thắng vang dội là những quyết định đầy áp lực, những người lính âm thầm chịu đựng gian khổ, và một thế hệ đã đặt vận mệnh đất nước lên trên lợi ích của riêng mình.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm De Castries. Nhưng để có được khoảnh khắc ấy, đã có một ngày 26 tháng 1 với một quyết định rất khó khăn: kéo pháo ra để chuẩn bị cho một trận đánh chắc thắng hơn.



