Quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân
Bản lĩnh người đứng đầu: Dám thay đổi quyết định vào phút chót nếu thấy kế hoạch cũ không còn phù hợp với thực tiễn, bất chấp áp lực từ cấp trên hay đồng cấp. Tư duy bám sát thực tế (Thực sự cầu thị): Không đánh trận trên giấy, không mù quáng làm theo lý thuyết hay sách vở của cố vấn nếu nó trái với thực trạng chiến trường.
Đầu năm 1954, tại chiến dịch Điện Biên Phủ, phương án tác chiến ban đầu được các cố vấn nước ngoài và Bộ chỉ huy thống nhất là "Đánh nhanh, giải quyết nhanh" (dự kiến đánh trong 3 ngày 3 đêm). Quân đội ta đã kéo pháo vào trận địa, mọi thứ đã sẵn sàng bóp cò.
Tuy nhiên, qua quá trình trực tiếp quan sát và phân tích thực địa, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy địch đã tăng cường phòng ngự kiên cố, còn bộ đội ta chưa có kinh nghiệm đánh hiệp đồng binh chủng (pháo binh và bộ binh) quy mô lớn. Đánh nhanh chắc chắn sẽ thất bại và thương vong cực kỳ khủng khiếp. Sau 11 ngày đêm suy nghĩ đến mức "đau đầu phải quấn nắm ngải cứu", ông đưa ra một quyết định chấn động: Ra lệnh rút toàn bộ pháo ra, chuyển phương châm sang "Đánh chắc, tiến chắc". Quyết định này vấp phải sự ngỡ ngàng của toàn bộ tướng lĩnh lúc bấy giờ, nhưng ông đã dùng uy tín và lý lẽ thuyết phục tất cả. Kết quả: Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu", và xương máu chiến sĩ được giảm thiểu tối đa.
Bài học rút ra:
Bản lĩnh người đứng đầu: Dám thay đổi quyết định vào phút chót nếu thấy kế hoạch cũ không còn phù hợp với thực tiễn, bất chấp áp lực từ cấp trên hay đồng cấp.
Tư duy bám sát thực tế (Thực sự cầu thị): Không đánh trận trên giấy, không mù quáng làm theo lý thuyết hay sách vở của cố vấn nếu nó trái với thực trạng chiến trường.



