Quyết định lịch sử ở Mường Phăng
Đêm Rừng Mường Phăng 1954, trước giờ nổ súng Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra quyết định khó khăn nhất đời mình: Chuyển từ "đánh nhanh, giải quyết nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc" để bảo toàn xương máu đồng đội và cầm chắc chiến thắng.
Đêm rừng Mường Phăng năm 1954 tăm tối và tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng sương nhỏ giọt trên lá cây. Trong căn lều bạt dã chiến, ngọn đèn dầu tuồng hắt ánh sáng vàng quắt quéo lên bản đồ chiến sự Điện Biên Phủ. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đứng tựa lưng vào bàn gỗ, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt tinh anh chìm vào một khoảng không vô định.
Bên ngoài, chiến dịch đã sẵn sàng. Các đơn vị pháo binh đã kéo pháo bằng sức người vượt qua hàng trăm km đèo dốc hiểm trở, vào đúng vị trí chiếm lĩnh. Phương án "Đánh nhanh, giải quyết nhanh" trong vòng 3 ngày 2 đêm đã được phổ biến đến từng chiến sĩ. Mọi người đều háo hức chờ giờ nổ súng. Nhưng trong lòng người Anh Cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam, một cơn bão âm thầm đang cuộn cuộn.
Đại tướng nhấc cây bút chì, lướt nhẹ trên từng ký hiệu tập đoàn cứ điểm của địch. Pháp có hỏa lực mạnh, hệ thống hầm hào kiên cố và không quân áp đảo. Nếu đánh nhanh, xương máu của hàng vạn đồng chí sẽ đổ xuống mà sự thành công lại không hề chắc chắn. Bác Hồ từng dặn trước khi ra trận: "Chắc thắng mới đánh, không chắc thắng không đánh."
Suốt đêm ấy, người chỉ huy trưởng không chớp mắt. Ông đi lại trong căn lều dã chiến, trăn trở giữa mệnh lệnh đã đưa ra và sinh mạng của hàng vạn người lính đang chờ dưới hầm hào. Mỗi quyết định lúc này không chỉ là thắng hay bại trên bản đồ, mà là nụ cười hay nước mắt của hàng ngàn người mẹ ở quê nhà. Đêm càng về sáng, thái dương ông càng giật liên hồi vì cơn đau đầu dữ dội, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng quắc một niềm tin sắt đá.
Sáng hôm sau, buổi họp Bộ Chỉ huy Chiến dịch diễn ra trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Khi Đại tướng đưa ra quyết định hoãn giờ nổ súng, rút pháo ra và chuyển sang phương án "Đánh chắc, tiến chắc", không ít ánh mắt ngỡ ngàng, thậm chí là tiếc nuối. Đó là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân của ông. Nhưng bằng sự điềm tĩnh, tầm nhìn chiến lược và tình yêu thương bộ đội bao la, ông đã thuyết phục toàn bộ tập thể.
Những nòng pháo lại được kéo ra trong gian khổ, nhưng lần này là để chuẩn bị cho một chiến thắng triệt để hơn. Chiều 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" tung bay trên mái hầm De Castries. Giữa tiếng reo hò vỡ òa của quân dân, Đại tướng bước ra khỏi căn lều Mường Phăng, ngước nhìn bầu trời Tây Bắc đã quang mây. Vị tướng huyền thoại ấy vẫn giữ ánh mắt hiền từ, nhã nhặn của một người thầy giáo dạy sử năm xưa, lặng lẽ tri ân những người đồng đội đã nằm lại cho độc lập của Tổ quốc.



