Quyết Định Lịch Sử: Trái Lệnh Vua, Theo Lòng Dân
Quyết Định Lịch Sử: Trái Lệnh Vua, Theo Lòng Dân
Năm 1862, trước sức ép của thực dân Pháp, triều đình nhà Nguyễn đã ký Hiệp ước Nhâm Tuất, nhượng 3 tỉnh miền Đông Nam Kỳ (Gia Định, Định Tường, Biên Hòa) cho Pháp.
Để thực hiện cam kết bãi binh, Vua Tự Đức xuống chiếu lệnh cho Trương Định phải giải tán nghĩa quân và đi nhận chức Lãnh binh ở tỉnh An Giang. Đây là một thử thách vô cùng khắc nghiệt đối với ông: Một bên là "Quân lệnh như sơn" (lệnh vua phải chấp hành), một bên là lời khẩn cầu tha thiết của hàng ngàn nghĩa quân và nhân dân Gò Công mong ông ở lại đánh giặc bảo vệ quê hương.
Đứng trước bước ngoặt lịch sử, Trương Định đã đưa ra một quyết định dũng cảm và lịch sử. Ông tuyên bố gạt bỏ lộc miếu triều đình, ở lại sát cánh cùng nhân dân.
Trương Định dĩnh đạc trả lời thư dụ hàng của tướng Pháp bằng những lời lẽ đanh thép:
"Triều đình giỗ hàng, nhưng dân chúng không chịu! Chúng tôi kiên quyết đánh đến cùng!"
Nhân dân và nghĩa quân khắp các tỉnh miền Đông đã suy tôn ông làm "Bình Tây Đại Nguyên Soái". Lần đầu tiên trong lịch sử phong kiến Việt Nam, một vị tướng nhận quyền chỉ huy tối cao không phải do chiếu chỉ hoàng đế ban, mà từ chính sự ủy thư và lòng tin của nhân dân.



