Bài viết

Quyết định ra đi tìm đường cứu nước

Đầu thế kỉ XX, đất nước ta chìm trong cảnh mất nước, nhân dân phải chịu nhiều đau khổ dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Nhiều người yêu nước đã đứng lên đấu tranh, nhưng vẫn chưa tìm được con đường đúng đắn để giành lại độc lập. Nguyễn Tất Thành khi ấy còn rất trẻ, nhưng đã sớm có lòng yêu nước và luôn trăn trở với câu hỏi: Làm thế nào để cứu nước, cứu đồng bào?

12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Quyết định ra đi tìm đường cứu nước

Trong quá trình sưu tầm những câu chuyện về các nhân vật lịch sử Việt Nam, câu chuyện khiến tôi nhớ mãi là quyết định ra đi tìm đường cứu nước của người thanh niên Nguyễn Tất Thành. Đó không chỉ là câu chuyện về một chuyến đi xa, mà còn là câu chuyện về lòng yêu nước, ý chí và khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc.

Vào những năm đầu thế kỉ XX, đất nước Việt Nam đang chìm trong cảnh mất nước. Nhân dân phải sống dưới ách thống trị của thực dân Pháp, cuộc sống vô cùng cực khổ. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, người dân bị áp bức, Nguyễn Tất Thành từ khi còn trẻ đã sớm hình thành trong mình một tình yêu quê hương sâu sắc. Người luôn suy nghĩ về một câu hỏi lớn: Làm thế nào để đất nước được độc lập, nhân dân được tự do và không còn phải chịu cảnh mất nước?

Lúc bấy giờ, nhiều nhà yêu nước đã đứng lên tìm cách cứu nước. Có người muốn dựa vào các nước bên ngoài, có người tổ chức phong trào đấu tranh trong nước. Nguyễn Tất Thành rất khâm phục lòng yêu nước và tinh thần đấu tranh của những người đi trước. Tuy nhiên, Người nhận thấy những con đường ấy vẫn chưa đem lại kết quả như mong muốn. Vì vậy, Người quyết định không đi theo lối mòn mà muốn tự mình tìm hiểu thế giới, tìm một con đường mới cho dân tộc.

Tôi từng đọc lại nhiều câu chuyện và tư liệu về những ngày tháng ấy. Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh một người thanh niên tuổi đời còn rất trẻ nhưng lại mang trong lòng một suy nghĩ lớn lao. Người không có trong tay tiền bạc hay quyền lực, cũng không biết trước chuyến đi sẽ kéo dài bao lâu và tương lai sẽ như thế nào. Điều duy nhất Người chắc chắn là phải ra đi, phải tìm hiểu và phải tìm cho được con đường cứu nước.

Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, Nguyễn Tất Thành với tên gọi Văn Ba đã quyết định lên tàu ra nước ngoài. Người bắt đầu chuyến hành trình với công việc phụ bếp trên một con tàu của Pháp. Trước mắt Người là biển cả rộng lớn và những vùng đất hoàn toàn xa lạ. Có lẽ lúc ấy, không ai có thể biết được chuyến đi của người thanh niên trẻ tuổi này sẽ đưa Người đến đâu.

Tôi thường tưởng tượng khoảnh khắc con tàu rời bến. Phía sau là quê hương Việt Nam thân yêu, nơi Người đã sinh ra và lớn lên. Phía trước là một thế giới rộng lớn, đầy những điều chưa biết. Nhưng Nguyễn Tất Thành vẫn quyết tâm ra đi. Người muốn tận mắt nhìn thấy những gì đang diễn ra ở các nước phương Tây, muốn tìm hiểu vì sao họ có thể trở nên giàu mạnh, đồng thời tìm kiếm một con đường có thể giúp dân tộc Việt Nam thoát khỏi cảnh nô lệ.

Chuyến đi ấy chắc chắn không hề dễ dàng. Người phải làm nhiều công việc nặng nhọc để kiếm sống, phải đối mặt với sự khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa và cuộc sống. Người đã đi qua nhiều quốc gia, nhiều vùng đất, tiếp xúc với nhiều tầng lớp nhân dân. Càng đi, Người càng có cơ hội quan sát cuộc sống của những người lao động và hiểu rõ hơn về bản chất của xã hội lúc bấy giờ.

Điều làm tôi khâm phục nhất là dù gặp rất nhiều khó khăn, Người vẫn không từ bỏ mục tiêu ban đầu. Người ra đi không phải để tìm kiếm một cuộc sống sung sướng cho riêng mình, mà vì một câu hỏi lớn luôn ở trong lòng: Làm thế nào để cứu đồng bào, cứu đất nước?

Hành trình ấy kéo dài nhiều năm. Trong quá trình tìm đường, Nguyễn Tất Thành từng bước nhận ra rằng muốn giải phóng dân tộc thì phải có một con đường cách mạng đúng đắn. Sau này, Người đã tìm đến với chủ nghĩa Mác – Lênin và xác định được con đường giải phóng dân tộc Việt Nam.

Mỗi lần kể lại câu chuyện này, tôi luôn cảm thấy xúc động trước hình ảnh người thanh niên Nguyễn Tất Thành năm xưa. Người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng đã có một tình yêu nước vô cùng lớn lao

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn