Quyết định táo bạo
Sau một thời gian dài trong quân ngũ, Cu Nâu đã quen với những hoàn cảnh khó khăn. Nhưng có một đêm, đơn vị phải đối mặt với một tình huống đặc biệt.

Sau một thời gian dài trong quân ngũ, Cu Nâu đã quen với những hoàn cảnh khó khăn. Nhưng có một đêm, đơn vị phải đối mặt với một tình huống đặc biệt.
Thông tin liên lạc giữa các bộ phận bị gián đoạn. Một nhóm chiến sĩ phía trước chưa kịp trở về, trong khi mọi người đều phải chờ chỉ thị mới.
Không khí trở nên căng thẳng.
Một vài chiến sĩ trẻ lo lắng hỏi nhau không biết những người phía trước hiện giờ ra sao.
Cu Nâu nhìn tiểu đội trưởng Hòa.
Anh Hòa đang suy nghĩ rất nhanh.
Cu Nâu chợt nói:
— Báo cáo, cho em cùng một đồng chí đi báo tình hình được không ạ?
Hòa nhìn anh.
— Em biết việc đó có thể khó khăn không?
Cu Nâu đáp:
— Em biết. Nhưng nếu không có tin tức, mọi người sẽ càng lo.
Anh Hòa im lặng một lúc rồi quyết định phương án phù hợp theo tình hình và mệnh lệnh của cấp trên. Cu Nâu nhận nhiệm vụ với một đồng đội được phân công cùng.
Trước khi đi, Hòa chỉ nói:
— Bình tĩnh, giữ liên lạc và tuyệt đối không tự ý hành động ngoài nhiệm vụ.
Cu Nâu gật đầu.
Trên đường, anh hiểu rằng quyết định táo bạo không có nghĩa là liều lĩnh. Đó là khi người lính dám nhận trách nhiệm trong lúc khó khăn, nhưng vẫn biết giới hạn của mình và tôn trọng mệnh lệnh.
Một lúc sau, hai người hoàn thành việc được giao và trở về báo cáo tình hình.
Không khí trong đơn vị nhẹ hẳn.
Tiểu đội trưởng Hòa nhìn Cu Nâu rồi nói:
— Hôm nay em đã biết chủ động hơn trước.
Cu Nâu cười:
— Em chỉ nghĩ nếu việc đó cần người làm thì phải có người đứng lên.
Hòa gật đầu:
— Đúng. Nhưng nhớ rằng quyết đoán phải đi cùng tỉnh táo.
Đêm ấy, Cu Nâu nằm suy nghĩ rất lâu.
Anh nhớ những ngày còn bé ở Quỳnh Đôi, cha từng dạy:
“Làm việc tốt thì đừng sợ khó, nhưng trước khi làm phải nghĩ cho thật kỹ.”
Cu Nâu hiểu rằng đó chính là điều mình đã học được trong những năm quân ngũ.
Từ cậu bé chăn trâu từng rụt rè đứng ngoài sân đình, anh đã trở thành người chiến sĩ biết suy nghĩ, biết nhận trách nhiệm và biết bước lên khi tập thể cần.
Quyết định táo bạo nhất không phải là quyết định liều lĩnh nhất, mà là quyết định đúng lúc, đúng trách nhiệm và luôn đặt sự an toàn của đồng đội lên trên sự nóng vội của bản thân.



