Quyết định trong khoảnh khắc
Chiều hôm ấy, Nguyễn Bá Ngọc cùng nhiều bạn nhỏ tan học và đi trên con đường quen thuộc của làng. Mọi người vừa đi vừa kể cho nhau nghe những câu chuyện ở lớp. Không ai ngờ rằng chỉ ít phút sau, sự bình yên ấy bị phá vỡ bởi tiếng còi báo động và tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Người lớn hô to mọi người chạy vào hầm trú ẩn. Ai cũng vội vã tìm nơi an toàn. Trong lúc đó, Ngọc nhìn thấy ba em nhỏ phía trước đang đứng ôm nhau khóc. Các em còn quá bé nên không biết phải chạy về hướng nào.
Không chần chừ, Ngọc lập tức lao đến. Cậu nắm tay từng em, vừa kéo vừa động viên: “Đừng sợ, có anh đây!” Dưới làn bom đang trút xuống, Ngọc cố gắng đưa các em đến miệng hầm. Khi em cuối cùng vừa bước xuống nơi an toàn, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau. Mảnh bom đã khiến Ngọc bị thương rất nặng.
Sau trận bom, mọi người chạy đến thì thấy các em nhỏ đều bình an. Các em òa khóc khi biết người anh vừa cứu mình đã mãi mãi không trở về. Dân làng ai cũng nghẹn ngào trước sự hy sinh cao cả của cậu bé mới chỉ ở tuổi thiếu niên.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc vẫn được kể lại như một minh chứng cho lòng dũng cảm. Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, cậu đã chọn cứu người khác thay vì bảo vệ chính mình. Quyết định ấy tuy chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi nhưng đã trở thành một hành động anh hùng, để lại bài học sâu sắc về lòng yêu thương, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì cộng đồng.



