QUYẾT ĐỊNH VÀO NAM NĂM 1964
Năm 1964, Phạm Văn Trà từ chối cơ hội đi học tập ở nước ngoài để cùng đồng đội lên đường vào chiến trường miền Nam.
Năm 1964 là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời quân ngũ của Phạm Văn Trà.
Khi ấy, ông đã trưởng thành trong quân đội và có kinh nghiệm chiến đấu. Tổng cục Chính trị triệu tập ông đi học tập ở nước ngoài.
Đó là một cơ hội đáng quý đối với một cán bộ quân đội.
Tuy nhiên, Phạm Văn Trà quyết định không đi học mà xin vào chiến trường miền Nam.
Ngày 14 tháng 8 năm 1964, ông cùng hơn 160 cán bộ, chiến sĩ lên đường vào Nam. Đoàn phải trải qua một hành trình dài và gian khổ. Sau gần năm tháng hành quân, khi đến chiến khu Dương Minh Châu ở Tây Ninh, lực lượng ban đầu chỉ còn khoảng 100 người.
Sau một thời gian nghỉ ngơi, tìm hiểu địa hình và chuẩn bị cho nhiệm vụ mới, Phạm Văn Trà được biên chế về Trung đoàn 1 U Minh – một trung đoàn chủ lực của lực lượng cách mạng ở miền Tây Nam Bộ.
Đây là bước ngoặt rất lớn.
Nếu trước đó ông hoạt động ở chiến trường miền Bắc thì từ thời điểm này, ông trực tiếp chiến đấu trong một chiến trường hoàn toàn khác.
Miền Tây Nam Bộ có hệ thống sông ngòi, kênh rạch chằng chịt, địa hình rộng lớn và điều kiện tác chiến đặc thù.
Một cán bộ từ miền Bắc vào phải học cách thích nghi với địa hình, phương thức hoạt động và đời sống của người dân địa phương.
Phạm Văn Trà nhanh chóng hòa nhập với đơn vị.
Những năm sau đó, ông chủ yếu hoạt động tại chiến trường miền Tây Nam Bộ cho đến khi cuộc chiến tranh kết thúc năm 1975.
Quyết định năm 1964 đã khiến cuộc đời quân ngũ của ông gắn bó sâu sắc với miền Tây.
Sau này, khi đã trở thành một vị tướng cấp cao, ông vẫn nhiều lần trở lại vùng đất này.
Với ông, miền Tây không chỉ là một chiến trường.
Đó còn là nơi ông trưởng thành trong chiến đấu, gắn bó với đồng đội và nhân dân, đồng thời trải qua những năm tháng quan trọng nhất của cuộc đời người lính.



