Quyết định viết đơn xin nhập ngũ
Có những quyết định đến rất nhanh, nhưng để đi đến quyết định ấy, một người có thể đã phải suy nghĩ trong nhiều năm. Với một chàng trai lớn lên giữa núi rừng Cao Bằng, quyết định viết đơn xin nhập ngũ cũng bắt đầu từ những điều rất giản dị: tình yêu quê hương, những câu chuyện về đất nước và mong muốn được góp phần bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân.

Có những quyết định đến rất nhanh, nhưng để đi đến quyết định ấy, một người có thể đã phải suy nghĩ trong nhiều năm.
Với một chàng trai lớn lên giữa núi rừng Cao Bằng, quyết định viết đơn xin nhập ngũ cũng bắt đầu từ những điều rất giản dị: tình yêu quê hương, những câu chuyện về đất nước và mong muốn được góp phần bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân.
Ngày còn nhỏ, anh từng nghe cha kể về những năm tháng quê hương gian khó. Anh từng chứng kiến những người cán bộ đi qua bản, từng nhìn thấy những thanh niên rời quê lên đường làm nhiệm vụ. Những hình ảnh ấy dần hình thành trong anh một suy nghĩ: khi đất nước cần, tuổi trẻ phải biết đứng lên gánh vác phần việc của mình.
Đến tuổi trưởng thành, anh bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về tương lai.
Anh có thể ở lại quê nhà, làm nương, lập gia đình và sống một cuộc sống bình dị. Đó là điều hoàn toàn tự nhiên.
Nhưng trong lòng anh luôn có một câu hỏi:
Nếu mình có sức trẻ, mình có thể làm gì cho quê hương?
Một buổi tối, anh ngồi bên bàn, trước mặt là một tờ giấy trắng.
Anh cầm bút nhưng chưa viết ngay.
Anh nghĩ đến mẹ.
Nghĩ đến những người thân trong gia đình.
Nghĩ đến bản làng và những con đường núi quen thuộc.
Rồi anh nghĩ đến những người trẻ đã đi trước mình.
Anh hiểu rằng nhập ngũ đồng nghĩa với việc phải rời cuộc sống quen thuộc, chấp nhận kỷ luật, gian khổ và trách nhiệm. Không ai có thể biết trước chặng đường phía trước sẽ như thế nào.
Nhưng chính vì vậy, quyết định ấy càng có ý nghĩa.
Anh bắt đầu viết.
Từng dòng chữ hiện lên trên trang giấy.
Không có những lời lẽ cầu kỳ. Chỉ là nguyện vọng được lên đường, được phục vụ Tổ quốc và được góp sức mình vào nhiệm vụ chung.
Viết xong, anh đọc lại một lần.
Rồi đặt bút xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy mình đã bước qua một ranh giới của tuổi trẻ.
Từ đây, cuộc sống sẽ không chỉ xoay quanh bản thân anh nữa.
Anh sẽ trở thành một người lính, sống trong tập thể, tuân theo kỷ luật và thực hiện nhiệm vụ được giao.
Ngày báo tin với gia đình, anh biết cha mẹ sẽ lo lắng.
Nhưng người thân cũng hiểu rằng đó là lựa chọn mà anh đã suy nghĩ rất kỹ.
Mẹ chỉ dặn:
— Đi đâu thì đi, làm việc gì cũng phải giữ mình, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và đừng quên quê nhà.
Anh gật đầu.
Những lời dặn ấy trở thành hành trang theo anh trong những ngày sau đó.
Ngày lên đường, con đường từ bản ra ngoài vẫn quen thuộc như mọi ngày. Núi rừng vẫn xanh, con suối vẫn chảy, những mái nhà vẫn nằm yên dưới chân núi.
Chỉ có chàng trai năm nào đã khác.
Anh không còn đứng nhìn những người khác lên đường nữa.
Lần này, chính anh là người bước đi.
Quyết định viết đơn xin nhập ngũ không phải là câu chuyện về một hành động nhất thời. Đó là kết quả của quá trình trưởng thành, của những suy nghĩ về quê hương và trách nhiệm của tuổi trẻ.
Và từ một tờ đơn giản dị, một chặng đường mới của cuộc đời bắt đầu.


