Bài viết

QUYẾT ĐỊNH VƯỢT BIỂN TRỞ VỀ ĐẤT LIỀN

Sau khi vượt ngục khỏi nhà tù Phú Quốc và tiếp tục chiến đấu trên đảo, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng đồng đội được giao nhiệm vụ vượt biển trở về đất liền để tiếp tục tham gia kháng chiến. Qua lời kể của nhân chứng lịch sử, câu chuyện góp phần tái hiện ý chí, lòng dũng cảm và khát vọng cống hiến của những người chiến sĩ cách mạng Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Tây Ninh26/06/2026Lê Tấn Tài (Đoàn Thanh niên xã Mỹ Hạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau cuộc vượt ngục khỏi nhà tù Phú Quốc vào tháng 10 năm 1968, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng nhiều đồng đội đã vượt qua những cánh rừng rậm trên đảo để tìm đến lực lượng cách mạng. Từ đây, một số đồng chí tiếp tục ở lại chiến đấu trên đảo, trong khi một số khác được giao nhiệm vụ đặc biệt: tìm đường trở về đất liền để bổ sung lực lượng cho chiến trường miền Nam.

Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, đây là quyết định được tổ chức cân nhắc rất kỹ. Việc vượt biển từ đảo Phú Quốc vào đất liền không hề đơn giản. Trên biển luôn có tàu tuần tra của quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn hoạt động ngày đêm. Ngoài ra còn có sóng lớn, gió mạnh và vô vàn hiểm nguy mà bất cứ ai cũng có thể phải đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.

Dù biết phía trước đầy rẫy gian nan, nhưng không một ai do dự khi được giao nhiệm vụ. Đối với những người chiến sĩ vừa bước ra từ "địa ngục trần gian" Phú Quốc, được tiếp tục phục vụ cách mạng là niềm vinh dự lớn lao.

Theo hồi ký, anh em bắt đầu bí mật chuẩn bị phương tiện để vượt biển. Từng tấm ván, từng dụng cụ cần thiết đều được tìm kiếm hết sức cẩn thận. Mọi công việc đều phải tiến hành trong bí mật tuyệt đối, bởi chỉ cần để lộ thông tin, toàn bộ kế hoạch có thể bị đổ vỡ và tất cả sẽ phải đối mặt với sự truy bắt của quân địch.

Điều khiến đồng chí Nguyễn Văn Diệp nhớ mãi là tinh thần đoàn kết của anh em trong những ngày chuẩn bị. Người khỏe góp sức nhiều hơn, người còn mang thương tích thì làm những công việc nhẹ hơn. Không ai đứng ngoài công việc chung. Mỗi người đều hiểu rằng thành công của chuyến đi phụ thuộc vào sự đồng lòng của cả tập thể.

Trong những đêm giữa rừng Phú Quốc, anh em nhiều lần ngồi bên nhau bàn bạc về hải trình, hướng gió, con nước và những tình huống có thể xảy ra khi ra khơi. Phần lớn đều chưa từng là ngư dân, càng chưa ai có kinh nghiệm điều khiển thuyền vượt biển trong điều kiện chiến tranh. Tuy vậy, không ai vì thế mà nản lòng.

Theo đồng chí Nguyễn Văn Diệp, điều giữ vững niềm tin cho mọi người chính là khát vọng được trở về với chiến trường miền Nam, tiếp tục sát cánh cùng đồng đội trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau những năm tháng bị giam cầm, họ càng thấu hiểu giá trị của tự do và càng mong muốn góp sức mình vào ngày đất nước thống nhất.

Có người từng nói với nhau rằng: "Nếu còn sống trở về thì tiếp tục chiến đấu. Nếu ngã xuống giữa biển khơi thì cũng không hối tiếc, vì mình đã sống trọn với lời thề của người chiến sĩ."

Lời nói giản dị ấy đã trở thành động lực để cả nhóm bước vào chuyến hải trình đầy hiểm nguy phía trước.

Nhìn lại chặng đường ấy, quyết định vượt biển không chỉ là một hành trình tìm đường trở về đất liền, mà còn là hành trình trở về với lý tưởng, với đồng đội và với trách nhiệm của người chiến sĩ cách mạng đối với Tổ quốc.

Ngày nay, mỗi lần đọc lại những dòng hồi ký của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, chúng ta càng thêm trân trọng ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh của thế hệ cha anh. Họ đã viết nên những trang sử bằng chính nghị lực và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hoàn toàn độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn