Quyết giữ trận địa đến cùng
Trong ký ức của ông Nguyễn Hữu Hài, năm 1974 là một trong những giai đoạn ác liệt nhất của cuộc đời quân ngũ. Đó là thời điểm đơn vị liên tục cơ động để thực hiện nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ lực lượng bộ binh trên những địa bàn trọng yếu.
Ông nhớ lại, đơn vị từ Sư đoàn 37 được điều động sang Sư đoàn 12, sau đó thuộc Đại đội 27, Trung đoàn 15 với nhiệm vụ bảo vệ Bộ binh 12. Đó là nơi địch chiếm giữ các điểm cao, còn quân ta đóng quân ở những vị trí thấp hơn, gặp rất nhiều bất lợi trong cả chiến đấu lẫn sinh hoạt.
Trong hoàn cảnh ấy, điều mà toàn đơn vị luôn canh cánh không phải là ai sẽ lập được chiến công, mà là làm thế nào để giữ vững trận địa.
Ông kể:
"Lúc đó địch chiếm các đồi cao xung quanh, còn chúng tôi đóng ở vị trí thấp hơn... Nhưng ai cũng quyết tâm giữ vững trận địa, không để địch đổ bộ xuống hoặc tiếp tế quân lương."
Những ngày trên chiến trường là chuỗi thời gian căng thẳng nối tiếp nhau.
Ban ngày luôn phải quan sát từng động tĩnh của địch.
Ban đêm vẫn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Không ai biết cuộc tấn công sẽ đến lúc nào.
Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Nhưng tất cả đều hiểu rằng, nếu trận địa bị mất thì nhiệm vụ của cả đơn vị sẽ không hoàn thành.
Chính vì vậy, dù phải đối mặt với vô vàn khó khăn, từ thiếu nước, thiếu thốn vật chất đến sự uy hiếp thường trực của quân địch, không một ai nghĩ đến chuyện lùi bước.
Không ai chiến đấu để được tuyên dương.
Không ai mong mình sẽ được khen thưởng.
Điều duy nhất họ mong là giữ được trận địa, bảo vệ được đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ mà cấp trên giao phó.
Sự kiên cường ấy đã được đền đáp.
Ông xúc động nhớ lại:
"Cuối cùng không thực hiện được ý đồ, địch đành phải bỏ chạy khỏi các vị trí đó."
Đó không phải là chiến thắng của riêng một người.
Không phải chiến công của một cá nhân.
Mà là thành quả của cả một tập thể đã cùng nhau chịu đựng gian khổ, cùng nhau chiến đấu và cùng nhau giữ vững niềm tin đến phút cuối cùng.
Nhìn lại những năm tháng ấy, ông Nguyễn Hữu Hài luôn cho rằng sức mạnh lớn nhất của người lính Việt Nam không chỉ nằm ở vũ khí, mà còn ở tinh thần đoàn kết và ý chí không bao giờ khuất phục trước khó khăn.
Nguyễn Hữu Hài nhắn nhủ:
Chiến thắng không phải lúc nào cũng thuộc về bên mạnh hơn về vũ khí hay lực lượng. Có những chiến thắng được tạo nên từ lòng kiên trì, tinh thần đoàn kết và ý chí quyết không lùi bước của cả một tập thể. Đó cũng là bài học mà thế hệ cha anh đã để lại: khi mọi người cùng chung một mục tiêu và đồng lòng vượt qua gian khó, không thử thách nào là không thể vượt qua.



