Quyết tâm trả thù, quyết tâm chiến đấu với bọn giặc mất tính người đến cùng để giành lại sự bình yên cho mọi người, gia đình và đất nước
Ông cho biết: “ Trong những năm tháng chiến đấu, đau buồn nhất là chứng kiến những cảnh éo le, man rợ kia. Cả ông và đồng đội dâng lên quyết tâm trả thù, quyết tâm chiến đấu với bọn giặc mất tính người đến cùng để giành lại sự bình yên cho mọi người, gia đình và đất nước”.
Năm 24 tuổi ông chuyển đơn vị đến xã Tân Lịch, huyện Gio Bình, Quảng Trị. Thời gian chiến đấu tại đây ông đã gặp bà Đỗ Thị Mai (SN 1934) rồi nên duyên vợ chồng. Đám cưới ông bà cũng được đơn vị tổ chức đơn giản với vài miếng cầu trau. Đến năm 1954 những đứa con của ông còn nhỏ thì ông được điều động tập kết ra miền Bắc cùng đơn vị để chuẩn bị cho trận đánh Điện Biên Phủ với Thực dân Pháp.
Chân ướt chân ráo ra miền Bắc chưa được bao lâu thì ông cùng đơn vị được điều động lên chiến đấu ở biên giới Tây bắc với giặc Pháp. Tại đây, ông gặp người bạn tên Văn ở cùng quê. Ông và người đồng đội cùng quê thường xuyên chiến đấu, chia sẻ nỗi nhớ gia đình với nhau. Năm 1954 trong một trận đánh của Chiến dịch Điện Biên Phủ người bạn tên Văn của ông bị trúng đạn dẫn đến thương tích nghiêm trọng rồi tử trận tại tỉnh Atopo (Lào). Trước khi ra đi người đồng đội ấy lấy ra một lá cờ đỏ sao vàng đã nhuốm máu. Đó là vật thiêng liêng mà người bạn của ông Thu được chỉ huy tặng trước lúc ra trận. Lá cờ thiêng liêng đó đã được người bạn trao lại cho ông Thu cùng câu nói không thể nào quên: “Chiến đấu đi, thằng bạn”.



