Quyết tử cho Tổ quốc
Giữa những ngày tháng Tư lịch sử, khi người dân cả nước lắng lại trong ký ức chiến thắng 30/4 hào hùng, những người lính của Hội Chiến sỹ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 ở Hà Tĩnh lại gặp nhau cùng hàn huyên chuyện cũ. Mái đầu đã bạc, dáng người không còn nhanh nhẹn, nhưng trong ánh mắt, nụ cười của họ vẫn toát lên bản lĩnh, khí chất của những con người từng “vào sinh, ra tử”.

Trên ngực áo người cựu chiến binh lấp lánh nhiều tấm huân chương. Mỗi tấm huân chương như một trang ký ức sống động, có máu, có lửa, có nước mắt và cả những tháng năm không thể nào quên. Trong dòng chảy ký ức ấy, ông Ngô Văn Niệm (SN 1946) ngồi lặng giữa đồng đội, ánh mắt thẳm sâu. Ký ức chiến trường trong ông lại như sống dậy, chưa từng mờ phai.
Ông Niệm sinh ra trong một gia đình có 6 anh chị em tại thôn Song Hoành, xã Lưu Vĩnh Sơn, huyện Thạch Hà cũ (nay là xã Toàn Lưu). Năm ông lên 2 tuổi, cha mẹ lần lượt qua đời, để lại những đứa trẻ mồ côi nương tựa họ hàng. Đến năm 10 tuổi, ông phải đi ở đợ cho các gia đình khá giả trong làng để kiếm sống. Những năm tháng tuổi thơ, ông chứng kiến từng đoàn thanh niên trong làng khoác ba lô ra trận. Hình ảnh ấy gieo vào lòng ông một khát vọng, một niềm mơ ước được sống như những người lính đã rời làng đi đánh giặc.
Tháng 5/1965, khi vừa tròn 19 tuổi, chàng trai Ngô Văn Niệm viết đơn tình nguyện nhập ngũ, chính thức bước vào con đường binh nghiệp. Ông được biên chế vào Tiểu đoàn 16, Trung đoàn 341 thông tin thuộc Quân khu IV, huấn luyện tại huyện Yên Thành (cũ), tỉnh Nghệ An. Đến tháng 7/1967, đơn vị ông nhận lệnh vào Nam chiến đấu. Ông được biên chế vào K4C công trường - mật danh của một đơn vị bí mật thuộc Trung đoàn 4, Quân khu IV, với nhiệm vụ nắm tình hình cơ sở và làm công tác địch vận tại xã Lộc An, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay thuộc xã Lộc An, TP Huế).



