Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh
Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, có những khoảnh khắc mà sự dũng cảm của con người đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng bình thường. Câu chuyện về anh hùng La Văn Cầu trong trận Đông Khê năm 1950 chính là một bản hùng ca như thế – một biểu tượng bất diệt của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Mùa thu năm 1950, chiến dịch Biên giới bước vào giai đoạn quyết liệt. Mục tiêu trọng yếu lúc bấy giờ là cứ điểm Đông Khê. Chàng trai người Tày – La Văn Cầu, khi ấy mới 19 tuổi, mang trong mình nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ, được giao nhiệm vụ quan trọng: chỉ huy tổ bộc phá đánh mở đường cho đơn vị tiến công.
Giữa lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt, đạn bom từ phía quân thù trút xuống như mưa. Trong một lần xông lên, một luồng đạn từ đồn địch đã bắn trúng tay phải của La Văn Cầu, khiến cánh tay ông bị dập nát, lủng lẳng bên vai. Cơn đau thấu xương tủy ập đến, máu chảy đầm đìa làm ướt sũng vạt áo trấn thủ. Thế nhưng, trong đầu người chiến sĩ trẻ ấy lúc bấy giờ không có chỗ cho sự sợ hãi hay đau đớn, mà chỉ duy nhất một ý nghĩ: "Phải phá bằng được lô cốt này để đồng đội xông lên".
Nhận thấy cánh tay bị thương trở nên vướng víu, cản trở việc di chuyển và ôm bộc phá, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định khiến ai nấy đều bàng hoàng. Ông quay sang người đồng đội bên cạnh, nghiến chặt răng và ra lệnh bằng một giọng đanh thép: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi!". Trước sự ngần ngại của đồng đội, ông cương quyết: "Tay hỏng rồi, để lại chỉ vướng thôi, chặt đi để tôi còn đánh giặc!".
Dưới ánh chớp của đạn pháo, người đồng đội đã phải nén nước mắt, dùng lưỡi lê chặt đứt cánh tay phải cho ông. Ngay sau khi vết thương được băng bó sơ sài, người anh hùng ấy lại dùng tay trái ôm chặt khối bộc phá nặng nề, lầm lũi tiến về phía mục tiêu. Với ý chí phi thường, ông đã tiếp cận và giật ngòi nổ phá tan lô cốt địch, mở đường cho quân ta tràn lên như thác lũ, làm chủ hoàn toàn cứ điểm Đông Khê.
Chiến công của La Văn Cầu không chỉ là việc tiêu diệt một ổ đề kháng của kẻ thù, mà quan trọng hơn, nó đã trở thành một ngọn đuốc rực sáng, cổ vũ tinh thần cho toàn quân trên khắp các mặt trận. Hình ảnh người chiến sĩ cụt tay vẫn hiên ngang xông lên phía trước đã đi vào huyền thoại, minh chứng cho sức mạnh của lòng yêu nước và khát vọng tự do cháy bỏng của con người Việt Nam.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, người anh hùng của trận Đông Khê năm nào giờ đã tuổi cao sức yếu, nhưng nụ cười hiền hậu và khí tiết của ông vẫn mãi là bài học vô giá cho thế hệ trẻ hôm nay về sự tận trung với nước, tận hiếu với dân.



