Má Hồ Thị Khiêm sinh năm 1914 tại xã Phước Thiền (huyện Nhơn Trạch), mang trong mình một hoàn cảnh gia đình nhiều xáo trộn khi người chồng là ông Nguyễn Văn Cẩn có thêm người vợ bé ở làng bên. Gạt đi những nỗi khổ niềm đau riêng tư, ngay từ những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, gia đình má đã trở thành một cơ sở cách mạng kiên trung, đi đầu trong việc tiếp tế cho bộ đội. Những người con của má kể lại rằng, má luôn thầm cảm ơn chồng vì cho dù cuộc sống vợ chồng không hòa thuận, ông vẫn là người hỗ trợ má hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà cách mạng giao phó. Đến năm 1964, khi tình hình bị địch kìm kẹp quá gắt gao không thể hoạt động hợp pháp được nữa, má đã có một quyết định vô cùng táo bạo là dắt theo bốn người con trực tiếp thoát ly vào cứ Long Điền để đánh giặc, chỉ để lại người con gái thứ ba đã đi lấy chồng và người con út còn quá nhỏ.
Sống và chiến đấu trong môi trường gian khổ của chiến khu, các con của má sớm trưởng thành và tiếp bước con đường cách mạng đầy tự hào từ khi còn rất trẻ. Người con gái thứ sáu của má là chị Nguyễn Thị Cúc dũng cảm đảm nhận nhiệm vụ y tá của lực lượng quân y huyện Nhơn Trạch. Tháng 4 năm 1970, giữa làn đạn khốc liệt của máy bay địch oanh tạc tại khu căn cứ Phước Thọ, chị Cúc đã anh dũng hy sinh khi đang mang trên vai người thương binh Nguyễn Văn Sinh, khép lại tuổi mười sáu thanh xuân tươi đẹp nhất. Sự hy sinh của cô con gái nhỏ càng nung nấu thêm ý chí sắt đá của má trong những tháng ngày bám trụ bưng biền.Sự kiện bi tráng nhất ập đến vào sáng ngày 8/11/1971 (âm lịch), khi một toán địch càn quét và bao vây cứ Long Điền vốn là một vùng đầm lầy hiểm trở. Lúc này bộ đội trong cứ đã rút đi gần hết, nhưng riêng má Khiêm vẫn chưa lọt qua được vòng vây. Địch chủ trương bắt sống nên đã gọi đích danh tên má để dụ hàng, và chua xót thay, kẻ chiêu hồi đứng ra gọi tên lại chính là kẻ từng được má bao bọc, che chở và chăm sóc trong nhà mình ngày trước. Không khuất phục trước nghịch cảnh và lời dụ dỗ đê hèn, má Khiêm đã nổ súng bắn trả quyết liệt để bảo vệ khí tiết của người cộng sản. Thấy khó xơi và sợ hao tổn lực lượng, địch hèn hạ nã đạn M79 thẳng vào nơi má ẩn nấp, cướp đi sinh mạng của người mẹ kiên cường rồi mang xác má về đồn Bến Sắn. Phải đến tận 3 giờ chiều ngày hôm đó, ông Cẩn mới xin được thi hài vợ mang về chôn cất, để lại một câu chuyện xót xa mà cán bộ cách mạng huyện Nhơn Trạch vẫn còn nhắc nhở mãi về sau.