Rà phá bom mìn bằng... niềm tin
Những ngày đầu sau năm 1975, Quảng Trị và vùng vĩ tuyến 17 đại ngàn vẫn đầy rẫy "quà tặng của tử thần". Những đội dân quân trẻ tuổi, tay cầm những thanh tre vót nhọn, lầm lũi đi trên những cánh đồng đầy mảnh đạn. Họ dùng tai để nghe tiếng kim loại chạm đất, dùng tay trần để gạt bỏ lớp bụi mù khói súng, gỡ từng quả bom nổ chậm để lấy lại đất cho dân cày. Có những người đã mãi mãi nằm lại ngay trong buổi sáng hòa bình đầu tiên, nhưng bước chân của đồng đội họ không dừng lại. Họ đổi máu lấy màu xan
Những ngày đầu sau năm 1975, Quảng Trị và vùng vĩ tuyến 17 đại ngàn vẫn đầy rẫy "quà tặng của tử thần". Những đội dân quân trẻ tuổi, tay cầm những thanh tre vót nhọn, lầm lũi đi trên những cánh đồng đầy mảnh đạn. Họ dùng tai để nghe tiếng kim loại chạm đất, dùng tay trần để gạt bỏ lớp bụi mù khói súng, gỡ từng quả bom nổ chậm để lấy lại đất cho dân cày. Có những người đã mãi mãi nằm lại ngay trong buổi sáng hòa bình đầu tiên, nhưng bước chân của đồng đội họ không dừng lại. Họ đổi máu lấy màu xanh của lúa, biến những tọa độ chết thành những vựa ngũ cốc cứu đói cho cả vùng quê nghèo.


