RẠCH KIẾN – NGỌN LỬA TIẾP NỐI TRONG TRÁI TIM NGƯỜI GIEO HẠT (1)
RẠCH KIẾN – NGỌN LỬA TIẾP NỐI TRONG TRÁI TIM NGƯỜI GIEO HẠT
Mở đầu: Lời tự sự của thế hệ hòa bình
Tôi đang ở cái tuổi đủ để cảm nhận sâu sắc giá trị của hai chữ "Hòa bình" nhưng cũng đủ trẻ để khao khát tìm hiểu về những trang sử hào hùng của cha ông. Đứng dưới mái trường mầm non tại xã Rạch Kiến, huyện Cần Đước – mảnh đất từng là "vành đai lửa" khốc liệt năm xưa – lòng tôi luôn trào dâng một cảm xúc khó tả khi viết về "Câu chuyện thời hoa lửa".
Câu chuyện: Những đóa hoa nở trong lòng đất
Ký ức về thời hoa lửa ở Rạch Kiến trong tôi không phải là tiếng súng đạn trực tiếp, mà là qua lời kể của những cô chú đi trước. Tôi nhớ mãi câu chuyện về những "lớp học dưới hầm chữ A".
Vào những năm kháng chiến ác liệt, giữa vùng tâm điểm của vành đai diệt Mỹ, việc dạy và học là một cuộc chiến cân não. Các cô giáo mầm non thời ấy – cũng là những người đoàn viên đôi mươi đầy nhiệt huyết – đã phải biến những căn hầm bí mật chật hẹp thành lớp học. Trong bóng tối lờ mờ của ánh đèn dầu, tiếng ê a học chữ và tiếng hát trẻ thơ vẫn vang lên, thách thức mọi họng súng của kẻ thù.
Có một người chị, người đồng nghiệp tiền bối đã kể tôi nghe về một trận càn năm ấy. Khi máy bay địch quần thảo trên bầu trời Rạch Kiến, các cô đã không quản hiểm nguy, dùng thân mình làm lá chắn, ôm chặt các con vào lòng trong hầm công sự. Những tấm thân mảnh mai ấy đã bảo vệ những mầm xanh của quê hương qua cơn bão đạn. Các chị chính là những "đóa hoa lửa" rực rỡ nhất, dùng thanh xuân và máu xương để ươm mầm cho tương lai.
Sự tiếp nối: Từ quá khứ hào hùng đến hiện tại vinh quang
Là một giáo viên mầm non thế hệ sau, tôi hiểu rằng nhiệm vụ của mình hôm nay tuy không còn tiếng bom, nhưng cũng không kém phần quan trọng. "Trận chiến" của chúng tôi hiện nay là cuộc chiến nuôi dạy những mầm non khôn lớn, là việc gieo vào lòng các con tình yêu quê hương, đất nước và những kỹ năng để các con tự bảo vệ mình trong cuộc sống hiện đại. Mỗi khi nhìn nụ cười hồn nhiên của các bé tại Rạch Kiến, tôi lại thấy hình bóng của những đứa trẻ năm xưa. Sự khác biệt duy nhất là giờ đây các con được học dưới mái trường khang trang, có đồ chơi rực rỡ và bầu trời xanh yên bình. Nhưng sợi dây kết nối giữa hai thế hệ chính là ngọn lửa nhiệt huyết của người giáo viên – người đoàn viên luôn sẵn sàng cống hiến.
Kết bài: Lời hứa của người trẻ
"Câu chuyện thời hoa lửa" tại Rạch Kiến sẽ không bao giờ kết thúc nếu chúng ta vẫn còn giữ ngọn lửa ấy trong tim. Với tôi, viết về thời hoa lửa không chỉ để hoài niệm, mà để tự nhắc nhở mình: Phải sống và cống hiến sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống trên mảnh đất này.
Tôi - một đoàn viên, một giáo viên mầm non - xin hứa sẽ tiếp tục gieo những hạt giống yêu thương và lòng tự hào dân tộc vào tâm hồn trẻ thơ, để ngọn lửa Rạch Kiến mãi mãi soi sáng con đường tương lai.



