RẬN PHỤC KÍCH BÊN DÒNG SUỐI CẠN
Trong một trận phục kích tại khu vực rừng giáp biên giới Thái Lan, bác Lê Giáp Sơn cùng tổ chiến đấu đã giữ vững đội hình, bảo vệ an toàn cho đơn vị trước sự tấn công bất ngờ của địch.
Chiến trường Campuchia không có ranh giới rõ ràng giữa ngày và đêm, an toàn và hiểm nguy. Bác Sơn nhớ như in một buổi chiều đơn vị đóng quân gần dòng suối cạn. “Tưởng yên, ai ngờ địch bắn tỉa,” bác kể. Tiếng súng nổ chát chúa, đội hình lập tức triển khai.
Người viết nghe bác kể mà cảm nhận rõ sự căng thẳng của khoảnh khắc ấy. Là chiến sĩ trẻ nhất tổ, bác Sơn vẫn bám vị trí, không rời tay súng. “Tôi run chứ, nhưng nhìn anh em nằm sát bên, tự nhiên hết sợ,” bác nói. Cuộc chạm súng kéo dài gần một giờ, cuối cùng đơn vị giữ vững trận địa, không để địch áp sát.
Sau trận đó, chỉ huy gọi bác Sơn lên động viên. Không phải lời khen lớn, chỉ là cái vỗ vai: “Làm tốt lắm.” Với bác, đó là kỷ niệm theo suốt đời lính. “Lần đầu tiên tôi thấy mình thực sự là người lính,” bác nhớ lại.



