RANH GIỚI MONG MANH GIỮA SỐNG VÀ CHẾT
Từ những lần đối mặt trực tiếp với cái chết, người lính nhận ra sự sống và cái chết chỉ cách nhau một ranh giới rất mong manh, đôi khi chỉ là một bước chân, một quyết định trong tích tắc.
Ở chiến trường, sống và chết không được phân chia rạch ròi như trong suy nghĩ của người chưa từng trải qua. Nó không có vạch kẻ rõ ràng, không có biển báo. Giữa sống và chết chỉ là một ranh giới rất mỏng, mỏng đến mức có khi chính người trong cuộc cũng không kịp nhận ra mình đã bước sang phía nào.
Tôi đã nhiều lần đứng ngay trên ranh giới ấy.
Có lần, trong một đợt pháo kích dữ dội, tôi và một đồng đội cùng trú trong một hầm nhỏ. Khi tiếng pháo tạm ngớt, anh bảo tôi ở lại quan sát, còn anh bò lên trước. Chỉ vài giây sau, một quả đạn rơi trúng ngay vị trí anh vừa đứng. Nếu lúc ấy chúng tôi đổi chỗ cho nhau, có lẽ người nằm lại đã là tôi.
Chỉ một quyết định rất nhỏ.
Chỉ vài giây chênh lệch.
Nhưng ranh giới giữa sống và chết đã đổi người.
Ở chiến trường, không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra trong giây tiếp theo. Có người sống sót qua hàng chục trận bom, nhưng lại ngã xuống trong một phút tưởng như yên bình. Có người bị thương nặng, ai cũng nghĩ không qua khỏi, nhưng rồi lại sống, như một phép màu.
Điều ấy khiến con người khiêm nhường hơn trước số phận. Chúng tôi không dám coi sự sống của mình là điều hiển nhiên. Mỗi ngày còn thở được đã là một món quà.
Ranh giới mong manh ấy cũng dạy tôi một điều: hãy sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Bởi ở nơi cái chết luôn cận kề, không ai dám hẹn ngày mai cho những điều chưa kịp nói.
Chúng tôi thương nhau hơn, quý nhau hơn, không phải vì biết chắc sẽ còn gặp lại, mà vì không biết liệu có còn gặp lại nữa hay không.
Sau chiến tranh, tôi mang theo ký ức về ranh giới ấy suốt cả cuộc đời. Nó khiến tôi sống chậm hơn, cẩn trọng hơn, và biết trân trọng từng điều nhỏ bé.
Bởi tôi hiểu: ranh giới giữa sống và chết chưa bao giờ biến mất. Chỉ là trong thời bình, nó được che đi rất khéo. Và chỉ những ai từng đứng rất gần nó mới biết: sự sống mong manh đến nhường nào, và vì thế đáng quý đến nhường nào.



