RANH GIỚI SINH TỬ VÀ CÁNH ÉN HY VỌNG
Chiến tranh không phải là một thước phim chỉ có những chiến công rực rỡ. Chiến tranh là máu, là nước mắt và những nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây nơi rừng thiêng nước độc.
Hơn 40 năm trôi qua, cựu chiến binh Lê Trọng Tăng vẫn không thể quên những đêm đen đặc quánh tại chiến trường Campuchia. Đó là những đêm giáp lá cà, ta và địch giành giật nhau từng tấc đất. Nỗi sợ hãi ùa đến khi bóng tối che khuất tầm nhìn, tiếng súng nổ chát chúa xé toạc màng nhĩ, và ranh giới sinh tử chỉ mỏng như một sợi chỉ. Thế nhưng, trong tận cùng của sự hiểm nguy ấy, niềm hạnh phúc lại vỡ òa một cách giản đơn nhất. Bác Khang bồi hồi kể về khoảnh khắc nhìn thấy chiếc máy bay của quân ta xé mây cất cánh. Chiếc máy bay ấy mang theo hỏa lực chi viện, mang theo sức mạnh của hậu phương và thắp lên một "ngọn đèn hy vọng" rực rỡ giữa chiến trường mịt mùng. Khoảnh khắc ấy, mọi nỗi sợ hãi tan biến, nhường chỗ cho niềm tin chiến thắng mãnh liệt.



