Cựu chiến binh

Ranh giới sống - chết

Ninh Bình21/04/2026Đinh Quang Đức (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Lực, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, thường nói rằng ký ức chiến tranh của ông không chỉ có bom đạn, mà còn có những khoảnh khắc rất con người giữa ranh giới sống – chết.

Năm 1986, khi cuộc chiến nơi biên giới phía Bắc vẫn còn căng thẳng, ông Lực được điều lên Hà Giang. Ngày đầu đến Vị Xuyên, ông choáng ngợp trước cảnh tượng hoang tàn: núi đá trắng xóa vì bom phá, cây rừng gãy đổ, không khí lúc nào cũng nồng mùi khói súng.

Đơn vị ông đóng gần cao điểm 685 – nơi được coi là “cối xay thịt” bởi mức độ ác liệt. Nhiệm vụ của họ là giữ chốt và quan sát, ngăn chặn các đợt tấn công. Mỗi ngày, họ phải đối mặt với pháo kích liên tục, có lúc kéo dài hàng giờ.

Nhưng điều khiến ông Lực nhớ nhất lại là một đêm rất đặc biệt.

Hôm đó trời tối đen như mực, mưa rừng nặng hạt. Trong lúc trực gác, ông nghe thấy tiếng động lạ phía trước. Cả tổ lập tức vào vị trí chiến đấu. Nhưng khi tiến gần, họ phát hiện một người lính đối phương bị thương nặng, lạc vào khu vực của mình. Người đó gần như kiệt sức, không còn khả năng chống cự.

Trong khoảnh khắc ấy, ông Lực đứng lặng. Trước mắt ông không còn là “kẻ địch”, mà là một con người đang cận kề cái chết. Sau vài giây suy nghĩ, ông cùng đồng đội quyết định sơ cứu và chuyển người lính đó về tuyến sau.

Ông kể lại:
“Chiến tranh là chiến tranh, nhưng tình người thì vẫn còn đó. Chúng tôi chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, không phải để đánh mất nhân tính.”

Sau sự việc ấy, đơn vị ông vẫn tiếp tục chiến đấu trong những tháng ngày ác liệt. Nhiều đồng đội đã ngã xuống trên những sườn núi đá của Vị Xuyên. Ông Lực may mắn sống sót, nhưng ký ức về họ luôn theo ông suốt cuộc đời.

Trở về sau chiến tranh, ông sống giản dị, ít khi kể nhiều về những gì mình đã trải qua. Nhưng mỗi lần nhắc đến Vị Xuyên, ông lại trầm ngâm:
“Ở đó, chúng tôi đã gửi lại tuổi trẻ. Và cũng ở đó, chúng tôi hiểu thế nào là giá trị của hòa bình.”

Câu chuyện của ông Lực không chỉ nói về sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn nhắc nhở rằng, ngay trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, lòng nhân ái vẫn có thể tồn tại – như một ánh sáng nhỏ giữa những ngày đen tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn