Rảnh tí, lại nhớ chuyện lính trên đất K!
Cũng khoảng gần cuối năm 1985, giữa một đêm tối trời tĩnh mịch, bỗng phía trước một vọng gác của Đại đội 1 vang lên 2 tiếng mìn nổ (loại mìn vướng nổ- mìn cam của ta cài), lính nhà ta nghĩ là quân Pôn-pốt mò vào tập kích đơn vị nên nổ súng tập trung vào vị trí có tiếng mìn nổ, bắn 1 chập, rồi 2 chập, vẫn không nghe thấy tiếng súng bắn trả, nhưng vẫn còn nghe tiếng động ngoài đó; anh em mỗi người bắn thêm vài loạt đạn nữa, phía ngoài đó im ru, không gian chìm vào bóng đêm đen kịt; chỉ huy đại đội ra lệnh ngừng bắn, bố trí các vọng gác tiếp tục cảnh giới, chờ sáng. Canh gác đến trời mờ sáng quan sát được, chúng tôi tiếp cận trận địa hồi hôm và nhận ra 2 con nai nằm to đùng (chắc đi ăn đêm lạc bầy), mỗi con độ trên trăm kg trên mình chi chít vết mãnh mìn và vết đạn AK; anh em dọn đường, tải ra bờ suối, xẻ thịt chia cho các đơn vị khác của tiểu đoàn, còn dành phần biếu các phòng, ban của Sư đoàn bộ (lúc đó đóng ở khu vực Bãi tăng); ngày hôm đó cả tiểu đoàn được bửa thịt tươi ngon; nhưng, cũng là một ngày buồn, cũng buổi sáng đó, tổ tuần tra thông đường của đại đội 1, trên đường làm nhiệm vụ gần khu vực đó, không may một đ/c giẫm phải mìn của địch (loại mìn 65-2A của Trung Quốc), anh bị cụt một chân, đồng đội cáng thương, chuyển bộ gấp vào Bệnh xá Sư đòan ở Bãi Tăng cấp cứu,…. (thêm một vết chân tròn về quê mẹ)…



