rên mảnh đất A Ngo – La Lay đầy bom đạn và gian truân, có một người con đã lặng lẽ dâng hiến trọn tuổi xuân cho cách mạng. Đó là Hồ Văn Thắt,
Giữa những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, trên mảnh đất A Ngo – La Lay đầy bom đạn và gian truân, có một người con đã lặng lẽ dâng hiến trọn tuổi xuân cho cách mạng. Đó là Hồ Văn Thắt, sinh năm 1944, tham gia kháng chiến từ năm 1970 đến năm 1976, suốt 6 năm bền bỉ công tác tại Khu ủy Tỉnh Quảng Trị, Quân khu 4.
Giữa những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, trên mảnh đất A Ngo – La Lay đầy bom đạn và gian truân, có một người con đã lặng lẽ dâng hiến trọn tuổi xuân cho cách mạng. Đó là Hồ Văn Thắt, sinh năm 1944, tham gia kháng chiến từ năm 1970 đến năm 1976, suốt 6 năm bền bỉ công tác tại Khu ủy Tỉnh Quảng Trị, Quân khu 4.
Năm 1970, khi chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn cam go nhất, ông Hồ Văn Thắt rời quê nhà A Ngo – La Lay, mang theo niềm tin sắt son với Đảng và khát vọng độc lập cho dân tộc. Ông bước vào công tác Khu ủy không phải ở tuyến đầu nổ súng, mà ở mặt trận thầm lặng nhưng vô cùng quyết liệt – nơi mỗi văn bản, mỗi mệnh lệnh, mỗi chuyến giao liên đều gắn với sinh mệnh của phong trào cách mạng.
Trong những cánh rừng rậm Trường Sơn, ông đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ quan trọng: bảo vệ căn cứ, giao liên, chuyển tài liệu, phục vụ hậu cần cho Khu ủy. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với bom đạn, phục kích và thiếu thốn trăm bề. Có những ngày địch càn quét gắt gao, căn cứ phải liên tục di chuyển, ông vẫn kiên gan bám rừng, giữ vững mạch thông tin, bảo đảm sự chỉ đạo thông suốt của cấp ủy trong mọi hoàn cảnh.
Sáu năm công tác tại Khu ủy Tỉnh Quảng Trị là sáu năm sống giữa ranh giới sinh – tử, nhưng cũng là sáu năm tôi luyện bản lĩnh chính trị, tinh thần kỷ luật và lòng trung thành tuyệt đối của người cán bộ cách mạng. Ông hiểu rằng, sự an toàn của Khu ủy, sự bí mật của tài liệu, sự kịp thời của chỉ đạo… chính là điều kiện để phong trào kháng chiến đứng vững và tiến lên.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Hồ Văn Thắt trở về quê hương, tiếp tục sống một cuộc đời giản dị, mẫu mực, mang theo ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa. Ông không nói nhiều về những hiểm nguy đã trải qua, nhưng chính cuộc đời ông là minh chứng sống động cho phẩm chất người cán bộ Đảng: tận tụy, khiêm nhường và trung kiên.



