RỜI ĐÊ LÀNG TRONG BUỔI SỚM TINH MƠ
Sáng sớm, con đê làng còn phủ một lớp sương mỏng. Dòng sông phía dưới lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh sáng nhạt của buổi ban mai. Ông Minh đứng trên đê, lặng nhìn lại nơi mình sinh ra, nơi tuổi thơ gắn liền với từng bờ cỏ, gốc tre.
Mẹ ông không dặn dò nhiều, chỉ đặt vào tay con trai nắm cơm gói lá chuối. Cái trao tay ấy nhẹ nhưng đầy ấm áp, như gửi trọn niềm tin vào bước chân người lính trẻ.
Khi tiếng gọi tập trung vang lên, ông quay lưng bước đi. Con đường phía trước mở ra một hành trình thầm lặng nhưng đầy thử thách.



