Bài viết

RỜI GIẢNG ĐƯỜNG, ĐI VỀ PHÍA NAM

22/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, Đặng Thùy Trâm đứng trước một lựa chọn quan trọng. Một bác sĩ trẻ có thể ở lại miền Bắc để tiếp tục công tác chuyên môn trong điều kiện tương đối ổn định. Nhưng giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, chị quyết định tình nguyện vào chiến trường miền Nam.

Sau khóa đào tạo chuẩn bị cho cán bộ y tế vào chiến trường, cuối năm 1966 chị lên đường. Sau gần ba tháng hành quân qua Trường Sơn, tháng 3/1967, Đặng Thùy Trâm đến chiến trường Quảng Ngãi và được phân công phụ trách Bệnh xá huyện Đức Phổ. Đây là địa bàn nằm sâu trong vùng chiến sự, thường xuyên phải đối mặt với càn quét, pháo kích và không kích của đối phương.

Nhiệm vụ của chị không đơn thuần là khám bệnh và chữa bệnh. Bệnh xá phải cứu chữa thương binh của lực lượng vũ trang huyện, du kích và cả nhân dân địa phương. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, dụng cụ y tế và cơ sở vật chất, người bác sĩ trẻ phải vừa làm chuyên môn, vừa tổ chức bảo đảm an toàn cho bệnh nhân.

Đây là điểm đặc biệt trong cuộc đời Đặng Thùy Trâm: chị đến chiến trường không phải với tư cách một người cầm súng, mà với tư cách một người thầy thuốc đứng giữa tuyến lửa.

Việc lựa chọn vào chiến trường của chị thể hiện một quan niệm rất rõ về trách nhiệm của tuổi trẻ. Với Đặng Thùy Trâm, kiến thức y khoa chỉ thực sự có ý nghĩa khi được sử dụng để cứu người trong hoàn cảnh đất nước cần nhất.

Từ Hà Nội vào Đức Phổ là hành trình hàng nghìn cây số, nhưng đó mới chỉ là điểm bắt đầu. Phía trước người nữ bác sĩ trẻ là những năm tháng mà mỗi ca phẫu thuật có thể diễn ra dưới tiếng bom, mỗi lần chuyển thương đều có nguy cơ gặp địch và bản thân người thầy thuốc cũng có thể trở thành mục tiêu bất cứ lúc nào.

Đức Phổ đã trở thành nơi Đặng Thùy Trâm thực hiện lời thề nghề nghiệp bằng chính cuộc sống của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn